Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Việt Trinh xé thư tuyệt mệnh làm lại cuộc đời

@ nguontinviet.com

Quách Tuấn Du kể rằng đã chứng kiến chị trong những lúc đen tối nhất của cuộc đời là cạo trọc đầu và cân nặng đến 72 kg. Việt Trinh đã có lúc buông xuôi đến thế?



Gặp lại Việt Trinh khi chị tất bật chuẩn bị cho liveshow nhạc Phật của ca sĩ Quách Tuấn Du, nhiều người ngỡ ngàng trước vẻ trẻ trung, không tuổi của nữ diễn viên điện ảnh Việt Nam nổi tiếng một thời. Với chủ đề nhạc Phật, Việt Trinh đã có dịp ngẫm lại những biến cố trong đời.


- Quách Tuấn Du kể rằng đã chứng kiến chị trong những lúc đen tối nhất của cuộc đời là cạo trọc đầu và cân nặng đến 72 kg. Việt Trinh đã có lúc buông xuôi đến thế?


Tôi tự nuôi con bằng mồ hôi, nước mắt. Có lúc tôi phải vật lộn với kinh tế thời điểm đất đai đóng băng năm 2007, nhưng tôi chưa bao giờ báo cho ba của con tôi rằng mình đang khó khăn.


Thời gian đó, năm 2003, tôi chưa đến với đạo Phật. Lúc đó khi những biến cố đổ ập đến tôi cảm thấy rất ấm ức. Tôi tự hỏi trong kiếp này mình đâu có làm điều ác gì với ai đâu, đâu gây thù hằn với những người đang vùi dập tôi đâu sao họ cứ nhằm vào tôi mà nói, mà viết. Đã có lúc tôi rất là hận những người đó.












- Họ có bao gồm những người đồng nghiệp của chị?


Không, may mắn cho tôi là các đồng nghiệp của tôi lúc ấy đều thông cảm. Thị phi từ phía ngoài, từ báo chí viết… Tôi tự hỏi tại sao báo chí ghét mình đến thế? Tuy nhiên sau khi đến với đạo, tôi học được rằng cái quả nhận ngày hôm nay không phải trong kiếp này gây ra, mà có khi nó đến từ tiền kiếp. Từ đó tôi vui vẻ đón nhận, điều chỉnh mình ngay trong cuộc sống hiện tại.


Tận đến ngày hôm nay, vẫn có rải rác những bài báo lôi những chuyện cũ năm nảo năm nao của tôi ra nói nữa, nhưng tôi đón nhận nó với cảm xúc khác, vì đó là đời, đời thì không thiếu những chuyện như vậy. Những người gây đau khổ cho người ta đến lúc nào đó sẽ nhận lại sự đau khổ bởi người khác.


- Chị muốn nói đến luật nhân quả?


Trước đây Việt Trinh làm diễn viên thì Việt Trinh chảnh chẹ, thế này thế kia, bây giờ Việt Trinh làm đạo diễn thì bị diễn viên chảnh chẹ lại. Đời đâu ai biết trước, tôi thấy nhân quả nó không đợi lâu đâu, mà có thể tới ngay lúc nào mà chẳng ngờ. Ngày trước tôi đi đóng phim đi trễ giờ, không thuộc thoại thế nào thì bây giờ phải im lặng khi diễn viễn mắng lại mình như thế.


- Vừa hoàn thành xong Trở về 3, Việt Trinh tiếp tục ngay với Huyền thoại tím. Ròng rã trên phim trường, có lúc nào chị thấy mệt?


Tôi quá đam mê với công việc đạo diễn mà mình đã theo đuổi mấy năm trở lại đây. Hồi mới bắt tay vào làm phim, nhiều người nói với tôi rằng Việt Trinh bộ hết thời rồi mới đi làm đạo diễn? Tôi không nói gì cả, cứ âm thầm xây dựng những kịch bản hay, giàu tính nhân văn mà tôi nghĩ nếu bỏ lỡ mình sẽ rất tiếc. Và khi phim được phản hồi tốt, những thị phi cũng tự lắng đi. Tôi cũng đã khuyên Quách Tuấn Du khi nhìn thấy những giọt nước mắt của em khi bị đàm tiếu không hay về liveshow nhạc Phật. Tôi nói rằng làm từ thiện là không thể nào tránh khỏi thị phi. Nếu mình làm đúng theo cái tâm của mình thì sẽ bình yên.


- Việc đến với đạo dường như giúp Việt Trinh làm việc và suy nghĩ tĩnh hơn rất nhiều.


Từ năm 2003 đến giờ tôi sống nhẹ nhàng hơn. Đơn cử như việc ăn mặc vậy, tôi mặc đồ theo sở thích chứ theo trào lưu theo xu hướng. Tôi mặc rẻ tiền chứ không mắc tiền đâu. Nhiều người nói Việt Trinh mặc đồ xấu, sến súa… Tôi tiếp nhận những điều đó rất bình thường bởi giờ tôi sống cho mình chứ không sống cho người khác.


- Việt Trinh của ngày xưa từng khiến người ta ngưỡng mộ vì phong cách thời thượng của mình. Chị không thấy tiếc nuối thời hoàng kim đó sao?


Tôi từng sống như thế đấy. Thời ấy ra đường thấy cô nào mặc đồ đẹp, đi xe ngon là tôi quyết tâm phải mua như vậy và phải hơn chút nữa. Để có những thứ ấy tôi đã lao vào việc, làm đến mức suy dinh dưỡng, kiếm tiền mua hơn người ta. Ngẫm lại vì 1 lời khen, 1 lời chê mà sống như thế, tôi đã không sống cho riêng mình. Bây giờ tôi không như vậy nữa, tôi ăn mặc theo ý tôi. Trong mắt người ta thấy sến như mình thích là được, kể cả đi dép lê, diện đồ bình dân đến phim trường.


- Để có một Việt Trinh hôm nay thì rõ ràng biến cố ấy đã tác động rất mạnh đến với chị.


Tôi thậm chí lúc đó còn không muốn sống. Trong một lần quỵ ngã, tôi viết thư để lại rồi vô chùa lần cuối. Tôi đã nghĩ bậy như thế. Tôi nhớ đó là một chùa nuôi trẻ mồ côi, tôi nhìn thấy đám trúc trong sân chùa bay mạnh như đang gặp giông bão. Sau khi vô chánh điện lạy, tôi ra ngoài thì có vị sư cô đến nói chuyện với tôi. Giờ ngẫm lại cô ấy như được Phật bà cử đến giúp tôi lúc yếu đuối nhất.


Sư cô hỏi tôi con đang thấy sao? Tôi nói con thấy gió thổi đang rất mạnh và con giống như ngọn trúc, đang chao đảo mạnh lắm, lung lay sắp ngã rồi. Sư cô nói với tôi rằng trời đang nắng thế kia, không có gió thì sao trúc chao đảo được, rõ ràng trong tâm con đang chao đảo. Nếu tâm tịnh, thì trời dù giông bão con vẫn nhìn ngọn trúc đứng một chỗ thôi. Con khổ nhưng ngàn người khổ hơn con, con chỉ bị thi phi thôi, người ta còn mất mát người thân, thế này thế khác. Con tự tử là trốn tránh, và kiếp sau vẫn phải trả nghiệp này.


Nghe lời cô, tôi như tỉnh mê muội. Tôi về nhà xé thư tuyệt mệnh và bắt đầu làm từ thiện, không nghĩ đến tương lai, chỉ nghĩ đến hiện tại và sống để trả nghiệp.












- Trả nghiệp là nguyên nhân Việt Trinh rong ruổi đi làm từ thiện thời gian qua?


Ban đầu tôi làm từ thiện với suy nghĩ tích phước, sau hai ba năm thì tôi đến với họ bằng tình thương, vì người ta cần mình. Sau này tôi có nghe một câu thế này, làm từ thiện mà nghĩ mình sẽ được nhận gì thì vẫn còn ích kỷ lắm, nếu làm xuất phát từ tâm thì mới là từ thiện thật sự. Tôi từng có phát ngôn gây tranh cãi thế này: “Quá khứ là cơm thiu, hiện tại là cơm ngon, tương lai là gạo chưa nấu, gạo sống. Vì sao tôi phải sống cho mớ cơm thiu, đống gạo sống đó”. Bây giờ tôi vẫn sống cho hiện tại thôi.


- Nhưng phụ nữ nào cũng cần một bờ vai nương tựa. Hiện tại hồng nhan như chị vẫn chưa có bờ vai cho mình, chị không thấy lẻ loi sao?


Tôi cần 1 bờ vai thật nhưng hiện tại tôi cảm thấy bình an khi sống một mình. Độc thân chưa chắc là không hạnh phúc, có đôi có cặp chưa chắc là hạnh phúc. Hiếm có cặp đôi nào như ông bà mình nói là: “Đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn”. Không phải tôi không tìm được nhưng có lẽ chưa đủ phước như những người phụ nữ khác để có một người đàn ông như thế, nhưng tôi không thấy đau khổ khi phải cô đơn. Tôi đã có con trai mình và tôi mãn nguyện với cuộc sống rồi.



- Đã hơn 10 năm, chị vẫn chưa sẵn sàng chia sẻ bé với truyền thông?


Nếu mọi người thương tôi thì xin giúp bé có cuộc sống bình thường. Con là nguồn động lực rất lớn với tôi. Trên trường quay có những lúc tôi nóng tính lắm, việc đến quá bất ngờ thì dù mình có tu tập nhưng cũng khó thể bình tĩnh ngay được. Những lúc ấy tôi lấy hình con ra xem, những clip tôi quay cho bé và tôi hạ nhiệt rất nhanh.


- Chị và ba bé vẫn còn giữ liên hệ chứ?


Tôi với ba bé vẫn liên lạc, rất bình thường nhưng không nhắc gì đến tiền bạc. Tôi rất tự hào khi mình tự nuôi con bằng mồ hôi nước mắt. Có lúc tôi phải vật lộn với kinh tế. Bạn biết đó, 3 năm sinh con, nuôi con một mình, dù nếu từng có tiền núi đi nữa thì cũng đã cạn. Tôi cũng bị kẹt trong vụ đất đai năm 2007 đóng băng, nhưng tôi chưa bao giờ báo cho ba của con tôi rằng mình đang khó khăn. Năm nay kinh tế của tôi đỡ hơn rất nhiều, tôi vẫn nuôi con một mình mà không dựa dẫm ai hết.


Cuộc trò chuyện với Việt Trinh khép lại khi nữ hoàng màn ảnh Việt một thời xin phép ra về để đón “hotboy”, cách chị nói về con trai yêu của mình. Trải qua bao sóng gió, Việt Trinh bây giờ điềm đạm và tĩnh hơn rất nhiều như chị đã nói, cái được lớn nhất của Việt Trinh bây giờ là bình tĩnh hơn khi xử lý công việc trên phim trường và tự tin hơn khi đứng trước các anh chị em đồng nghiệp, báo chí. Xin cảm ơn chị đã chia sẻ và chúc chị nhiều sức khỏe, niềm vui để cống hiến.





Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Jennifer Phạm xây "Lâu đài tình ái" với Đức Tuấn

@ nguontinviet.com

(GDVN) - Cặp đôi hoàn hảo mùa thứ 3 đã chính thức mở màn đầy ấn tượng. 14 nghệ sỹ hóa thân thành 7 cặp cô dâu chú rể đẹp lung linh với những tình khúc bất tử.



Giám khảo “đặc biệt”


Đêm thi đầu tiên, 3 thành viên Ban giám khảo khiến nhiều người ngạc nhiên. Lần đầu tiên Bảo Lan, Quang Linh và MC Thanh Bạch ngồi vào chiếc ghế nóng quyền lực. Tuy nhiên, nếu “bộ ba quyền lực” này duy trì đến hết chương trình có lẽ sức hút của Cặp đôi hoàn hảo sẽ bị giảm đi rất nhiều.











Cặp đôi hoàn hảo có phần mở màn rất ấn tượng.

Đây có thể coi là một trong những bộ ba giám khảo "đặc biệt" nhất của Cặp đôi hoàn hảo sau 3 mùa giải.


MC Thanh Bạch tỏ ra khá phấn khích với vai trò mới của mình. Anh đưa ra những nhận xét theo đúng cách của một MC tạo cho người xem cảm giác thú vị. Trong khi đó, ca sỹ Quang Linh lại tỏ ra khá căng thẳng trong lần đầu tiên ngồi ghế nóng. Sự căng thẳng đó khiến anh có phần lúng túng khi đưa ra nhận xét. Rất may, sự lúng túng này chỉ xuất hiện ở đầu chương trình. Càng về sau, Quang Linh càng tự tin hơn trong quá trình đưa ra nhận xét. Trong khi đó, ca sỹ Bảo Lan tỏ ra khá tự tin khi nhận xét phần thi của các thí sinh.











MC Thanh Bạch, ca sỹ Bảo Lan, Quang Linh bất ngờ ngồi ghế nóng của Cặp đôi hoàn hảo

Tuy nhiên, cả ba vị giám khảo này đều khá dài dòng, "màu mè" khiến cho các phần nhận xét bị kéo dài và làm giảm không khí sôi động mà các tiết mục của các thí sinh đem lại.



7 tiết mục ấn tượng


Đêm mở đầu những câu chuyện kể về tình yêu với nhiều cung bậc cảm xúc. Khán giả có dịp thưởng thức một chút lãng mạn, ngọt ngào của Tình yêu màu nắng qua phần thể hiện của cặp đôi Minh Thư – Minh Trung; một chút tha thiết, lãng mạn của Lâu đài tình ái qua phần hòa giọng của cặp đôi Đức Tuấn – Jennifer Phạm, một chút nhung nhớ, day dứt với mash up Mơ hồ - Chỉ còn những mùa nhớ của cặp đôi Bùi Anh Tuấn – Tú Vi; một chút vui tươi, nhộn nhịp với Rước tình về quê hương – Vó ngựa trên đồi cỏ non qua giọng ca của cặp đôi Quốc Đại – Vân Trang…











Vân Trang - Quốc Bảo

Bên cạnh đó, các cặp đôi khác cũng mang đến cho khán giả những bất ngờ thú vị. Cặp đôi Dương Hoàng Yến – Hà Duy thử sức qua ca khúc đòi hỏi phần kỹ thuật khá khó của nhạc sĩ Phó Đức Phương mang tên Trên đỉnh phù vân, cặp đôi Đinh Hương – Nhan Phúc Vinh lại cùng nhau phối hợp nhịp nhàng và ăn ý qua liên tiếp hai ca khúc Không thể và có thể - Belle (trong vở nhạc kịch nổi tiếng Thằng Gù nhà thờ Đức Bà). Còn cặp đôi Nam Cường – Quế Vân mang đến không khí sôi nổi, nhộn nhịp qua điệu lý miền Nam: Lý kéo chài.











Bùi Anh Tuấn và Tú Vi










Minh Thư - Minh Trung với Tình yêu màu nắng

Tuy nhiên, do là đêm đầu tiên nên sự kết hợp giữa các cặp đôi còn khá rời rạc. Chính vì vậy, các cặp đôi chưa có sự nâng đỡ nhau trên sân khấu. Điều này khiến cho các tiết mục biểu diễn có sự chênh lệch khá lớn về giọng hát.











Jennifer Phạm và Đức Tuấn xây lâu đài tình ái

Hy vọng trong các tập tiếp theo, khán giả sẽ được chứng kiến những sự kết hợp ăn ý hơn của các cặp thí sinh.





Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

QUÁ KHỨ – HIỆN TẠI -TƯƠNG LAI

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com


1/ Quá khứ là tiếng thở dài tiếc nuối.


Có ai không tiếc nuối những gì đã qua, có ai không nhớ về những kỷ niệm, những hồi ức, dẫu cho nó buồn hay vui.

Chúng ta đôi khi muốn những hạt bụi thời gian phủ lấp đi những quá khứ không vui, những hồi ức không đẹp, chúng ta muốn quên nhưng càng cố quên lại càng nhớ.

Mình từng nhiều lần ước rằng, giá như mình được quay lại, có thể mình sẽ làm khác, có thể mình sẽ hành động khác và có thể mình sẽ sống khác…


qua-khu


Thế nhưng, bây giờ chỉ còn là những tiếng thở dài, thở dài tiếc nuối.

Quá khứ đã trôi qua, có níu kéo cũng không được, có tìm quên cũng khó khăn, thôi thì cất nó vào ngăn của ký ức, đặt những điều không vui xuống tận cùng đáy suy nghĩ, đặt những điều ta vui, ta hài lòng lên phía trên và hãy tiếp tục sống với hiện tại, chỉ thi thoảng nhớ lại ta sẽ bắt gặp trước tiên là những niềm vui, sống lại với những kỷ niệm đẹp và biết đâu ta sẽ không kịp nhớ đến những nỗi buồn thì ta lại phải sống tiếp tục với hiện tại.


Đó chỉ là một cách để né tránh, nhưng thực tế của cuộc sống luôn khiến ta phải nhớ về những điều không muốn nhớ.

Vì thế mình hãy học cách biết lạc quan trong những nỗi buồn, biết đứng lên từ những thất bại, biết hy vọng từ trong chính sự thất vọng…


2/ Hiện tại là Hành Trình


Con đường cuộc sống do mỗi người tự lựa chọn, mình luôn nghĩ đến hình ảnh tất cả chúng ta cùng đang bước đi trên một con đường, nhưng sau đó có một vài người sẽ rẽ vào những lối rẽ khác, hay có người đứng sững lại, họ không cùng mình đi tiếp nữa.


Hay như hình ảnh của một chuyến tàu, mình không biết những người bạn của mình sẽ xuống ga nào, có những người mình thương mến lại không cùng đồng hành với mình.


Cuộc sống là thế, gặp gỡ và chia ly, có khi là chia ly trong niềm vui, vui vì quyết định đúng đắn, vui vì tin rằng sẽ có ngày gặp lại trong niềm vui của sự thành công.

Nhưng cũng có khi chia ly trong sự nuối tiếc, bất lực khi nhìn thấy những người bạn đang đi một con đường ghồ ghề, đầy bất trắc, buồn khi thấy sự lựa chọn sai lầm, nhưng không sao khuyên được.


Mình sợ lắm giây phút khi chỉ còn lại một mình trên con đường rộng lớn thênh thang, đôi bàn tay lạc lõng, đôi chân bước đi trong vô định, mình sợ cái cảm giác không tìm thấy phương hướng, không biết rẽ theo ngả nào.


Vì thế, mình cần lắm những đôi bàn tay nắm lấy nhau chia sẻ, những người bạn cùng tiến bước, cùng đồng hành.

Hành trang mình mang theo trong cuộc đời này là tình thân bạn bè, sự ấm áp gia đình, tất cả sẽ mang lại sự cảm thông trong những lúc mình chới với nhất.


3/ Tương lai là những Ánh bình minh


Sự lạc quan, niềm hy vọng luôn không thể thiếu trong suy nghĩ của mỗi người.

Chúng ta hãy sống ngày hôm qua và ngày hôm nay thật đầy đủ ý nghĩa, sống hết mình, yêu hết mình, để rồi ngày mai của chúng ta sẽ chỉ là những niềm vui, tìm kiếm sự tươi mới, không còn những luyến tiếc của những ngày đã qua.


Có những người chỉ sống vì quá khứ, có những người sống chỉ biết hiện tại và cũng có những người sống chỉ nhìn vào tương lai.


Thế thì quá khứ, hiện tại, tương lai, cái nào là quan trọng nhất ?


Câu trả lời của mình là hiện tại, vì nếu bạn biết sống tốt ở hiện tại thì tương lai bạn sẽ không phải quay đầu nhìn lại tiếc nuối.

Bạn sẽ không có những hồi ức buồn trong quá khứ nữa, tất cả cuộc sống của bạn sẽ tràn ngập niềm vui và cảm xúc thăng hoa.

Và mình cũng luôn tin tưởng rằng, điểm dừng cuối cùng của cuộc sống tất cả chúng ta sẽ gặp lại nhau, như chuyến tàu sẽ dừng ở nhà ga trung tâm.

Và khi đó mỗi một người trong chúng ta sẽ nhận ra rằng mình cũng đã góp phần giúp ích cho hành trình của nhau và làm cho hành trang cuộc sống ngày càng phong phú hơn.



The post QUÁ KHỨ – HIỆN TẠI -TƯƠNG LAI appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Những câu nói hay nhất về tình bạn đẹp

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Những câu nói về tình bạn hay, độc đáo, lãng mạn, dễ thương nhất! Chúc các bạn luôn xây dựng được những mối quan hệ bền chặt với nhau.


Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có một người bạn thật sự – một người giúp ta sẻ chia những vui buồn trong cuộc sống. Hãy trân trọng và giữ gìn trân trọng những người bạn tốt mình đang có nhé!


danh-ngon-ve-tinh-ban


Những câu nói về tình bạn hay nhất!


Một kẻ thù không phải là ít, một trăm người bạn chưa phải là nhiều.


Tình bạn, cũng như tình yêu, bị sự thiếu vắng kéo dài phá hủy, dù nó có thể trở nên mạnh mẽ hơn nhờ những xa cách ngắn tạm thời.


Nếu không có người bạn tốt thì ta khó mà biết được những sai lầm của bản thân.

Những câu nói hay về tình bạn.


Tình bạn là bầu rượu của cuộc đời: nhưng tình bạn


mới… không mạnh cũng không trong.


Tôi mong ước tình bạn có chân, cũng như có mắt và có tài hùng biện. Nó phải tự đứng được trên mặt đất trước khi bước tới cung trăng.


Đàn ông đá tình bạn như trái bóng mà tình bạn chẳng hề bị sứt mẻ. Đàn bà nâng niu tình bạn như thủy tinh mà tình bạn lại bị vỡ tan tành.


Bạn không bao giờ thực sự phân biệt được bạn và thù cho tới khi mặt băng vỡ.


Tình bạn ít ồn ào nhất và khiêm nhường nhất là tình bạn hữu ích nhất.


Thật tốt hơn cho bạn hữu và cho chính chúng ta, nếu ta bỏ hết các kỳ vọng và ảo tưởng và chấp nhận bạn hữu theo đúng con người của họ.


Mỉm cười thì có bạn, nhăn mặt thì có nếp nhăn.


Sách và bạn bè nên có ít nhưng phải đặc biệt.


Một ngày cho công việc cực nhọc, một giờ cho thể thao, cả cuộc đời dành cho bạn bè cũng còn quá ngắn ngủ


Ai không có một người bạn chân chính thì người đó không xứng đáng được sống.


Nếu qui luật đầu tiên của tình bạn là phải vun đắp nó thì qui luật thứ hai là phải độ lượng khi qui luật thứ nhất bị sao lãng.


Bạn bè là người ta có thể nói chuyện mà không cần dùng đến lời nói.


~ nhung cau noi hay nhat ve tinh ban ~


Nỗ lực lớn nhất của tình bạn không phải là chỉ thẳng cho bạn thấy khuyết điểm mà là làm cách nào cho bạn thấy được nó.


Những người bạn giống như những ngôi sao. Họ đến rồi đi. Nhưng những người ở lại mới là những người toả sáng.


Một người sẽ luôn có thể đi qua những thời điểm tối tăm của cuộc sống, nếu họ biết rắng có những người bạn vẫn đang đợi mình ở nơi có ánh sáng.

Nhung cau noi hay nhat trong tinh ban


Một người bạn tốt sẽ nhìn thấy giọt nước mắt đấu tiên, lau đi giọt nước mắt thư hai và ngăn lại giọt nước mắt thứ ba.


Chúng ta không thể gọi những con người không hề có cánh là thiền thần, nên thay vào đó, chúng ta gọi họ là những người bạn.


Đã có những lúc chúng ta không thể diễn tả được nỗi đau của mình, ngôn ngữ của một người bạn còn có ý nghĩa hơn những gì được nói ra.


Một người bạn tốt cũng giống như một ngày nắng đẹp, có thể lan tỏa ánh sáng tới khắp mọi nơi.


Bạn hãy tin cậy mọi người, họ sẽ trung thành với bạn. Bạn cao thượng với họ, họ sẽ biểu lộ sự cao thượng với bạn.


Hãy đối xử với bạn bè như đối xử với những bức tranh, nghĩa là hãy đặt họ ở những góc độ có nhiều ánh sáng nhất


Một người bạn là người mỉm cười khi bạn cười, vui khi bạn vui, nhưng không khóc khi bạn khóc, vì khi ấy họ còn phải nắm tay và ôm lấy bạn.


Hành trình của cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều khi bạn nghe thấy tiếng bước chân của một người bạn bên cạnh mình.


Những người bạn tốt cũng giống như tài khoản trong ngân hàng niềm tin.Bạn càng giữ được lâu thì càng giá trị.


Chúc các bạn tìm được những người bạn thực sự đáng trân trọng của riêng mình.


The post Những câu nói hay nhất về tình bạn đẹp appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Những câu nói hay nhất về cuộc sống, lời nói lời khuyên về cuộc sống

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Trong cuộc sống đôi khi bạn gặp những khó khăn, những đắn đó suy nghĩ không biết phải làm gì, theo hướng nào, quyết định ra sao nó có thể ảnh hưởng tới cả cuộc đời và cuộc sống sau này của bạn. ĐÔi khi chúng ta cần những lời khuyên hữu ích, những kinh nghiệm của những người từng trải để tham khảo và áp dụng vào hoàn cảnh của mình. DienDanBacLieu.Net sưu tầm những câu nói hay nhất về cuộc sống mong rằng sẽ giúp ích cho các bạn có thêm những suy nghĩ đúng đắn lập trường vững vàng. Cập nhật những câu nói hay nhất về cuộc sống cuộc đời ở các bài viết tiếp theo. Ngoài ra các bạn có thể nghe thêm nhung bai hat hay ve cuoc song để yêu đời hơn


nhung cau noi hay ve cuoc song

Hãy luôn mỉm cười với cuộc sống


Xem thêm chủ đề cuộc sống:

Những ebook hay nhất về cuộc sống Tổng hợp mediafire

Những câu nói bất hủ về cuộc sống

Quà Tặng Cuộc sống full trên VTV3 tổng hợp


Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ và sự lựa chọn của bản thân.


Mỗi nghịch cảnh, mỗi thất bại và mỗi nỗi đau buồn đều chứa đựng một mầm mống lợi ích tương đương – Napoleon Hill


Mọi thứ trong cuộc đời đều có giá của nó. Được cái này thì phải mất cái kia, muốn nhận thì phải cho, muốn có thành công và hạnh phúc lâu bền thì phải trả giá bằng nỗ lực và cố gắng.


Nếu là con chim, chiếc lá

Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh

Lẽ nào vay mà không có trả

Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình? – Tố Hữu


Một trong những hạnh phúc lớn nhất của đời người là hỗ trợ và nhìn thấy những người quanh mình hạnh phúc và phát triển bản thân vì như thế đương nhiên mình cũng hạnh phúc và phát triển bản thân; Cho không chỉ để nhận (cho để nhận) mà là cho thì đồng thời ngay tại thời điểm đó đã là nhận rồi, đâu cần phải đợi để nhận. Cho nghĩa là hạnh phúc. Cho là nhận! – Nguyễn Khắc Linh


Điều gì xảy ra khi một bông hoa nở trong rừng sâu mà chẳng ai ca ngợi nó, chẳng ai biết tới hương thơm của nó, chẳng ai đi ngang qua và nói “Đẹp đấy!”, chẳng ai thưởng thức cái đẹp của nó, niềm vui của nó – chẳng ai chia sẻ. Điều gì xảy ra cho bông hoa này? Nó có chết không? Nó có đau khổ không? Nó có trở nên hoang mang sợ hãi không? Nó có tự tử không?


Nó cứ nở hoa, nó đơn giản cứ nở hoa. Chẳng có gì khác biệt việc liệu có ai đó đi qua hay không; điều đó không liên quan đến nó. Nó cứ tỏa mãi hương thơm của mình theo gió. Nó cứ dâng tặng niềm vui của mình cho Thượng đế, cho cái toàn thể. – Osho


Bạn không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với bạn trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn.


Dần dà trong cuộc đời, mỗi người sẽ phải trả giá một cách đầy đủ cho từng lỗi lầm và từng hành động sai trái của mình, và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng cho mọi cố gắng và mọi việc làm tốt đẹp của mình.


Trong những cái họa, có lẽ không có cái họa nào lớn bằng không biết đủ.


Cuộc đời của một vị tổng thống không hạnh phúc hơn cuộc đời của một cậu bé đánh giầy. Cuộc đời của một tỷ phú không hạnh phúc hơn cuộc đời của một người ăn mày. Cậu bé đánh giầy hay người ăn mày có những niềm hạnh phúc mà vị tổng thống hay nhà tỷ phú không bao giờ có được. Và ngược lại, vị tổng thống hay nhà tỷ phú có những niềm hạnh phúc mà cậu bé đánh giầy hay người ăn mày không có được.


Một thân thể không đau, một tinh thần không loạn, hạnh phúc đích thực của con người chỉ có bấy nhiêu thôi. – Epicure


Hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…


Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết…


Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới hiểu ra được nhiều điều, mới nhìn nhận ra được những sự thật mà nếu như ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra.


Thành công không luôn luôn phải là có nhiều tiền. Khi ta vượt lên chính mình hay khi ta đem lại hạnh phúc cho người khác đó cũng là thành công.


Những công trình vĩ đại đều khởi nguồn từ một ý nghĩ. Khi một ý nghĩ khi được nung nấu và được lên một kế hoạch hành động cụ thể, với thời gian tự nó sẽ tìm ra những phương cách để biến ý nghĩ đó trở thành hiện thực.


Thành bại, may rủi trong cuộc đời con người tuy do nhiều yếu tố quyết định, những suy cho cùng vẫn là do tính cách con người và do sự lựa chọn của cá nhân mà ra.


Để thành công cần có thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thành công trong cư xử, chúng ta sẽ có trong tay điều kiện nhân hòa. Điều quan trọng nhất của thành công trong cư xử là biết nghĩ đến người khác, và cao hơn là biết thương người như thể thương thân. Khi ta thương người chính là ta đang thương mình đó, người sẽ đền đáp lại cho ta cái mà ta cần.


Cư xử với con người bằng sự chân thành sẽ được đáp lại bằng sự chân thành.


Ở trên đời này, hễ được cái này thì sẽ mất một cái khác, và hễ mất một cái này sẽ được một cái khác. Mỗi cái lợi luôn đi kèm với một cái hại tương ứng và ngược lại mỗi cái hại luôn luôn đi kèm với một cái lợi tương ứng. Đó là luật bù trừ hay là luật đánh đổi.


Bớt đau khổ so với ngày hôm qua là hạnh phúc. Kém hạnh phúc so với ngày hôm qua là đau khổ. Hạnh phúc và đau khổ chỉ là những khái niệm mang ý nghĩ tương đối.


Trong phúc đã chứa sẵn mầm họa. Trong họa luôn chứa sẵn mầm phúc. Phúc càng lớn, họa càng lớn và ngược lại họa càng lớn, phúc càng lớn. Trong cái được có cái mất. Trong cái mất có cái được. Đó là tính hai mặt của phúc họa, được mất.


Hạnh phúc ở trong tâm ta. Nghĩ là hạnh phúc thì sẽ cảm thấy hạnh phúc, nghĩ là đau khổ thì sẽ cảm thấy đau khổ. Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có. Hay nói đúng hơn hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần.


Tình yêu cho đi sẽ được đáp lại bằng tình yêu, tình thương cho đi sẽ được đáp lại bằng tình thương.


Ai chiến thắng không hề chiến bại

Ai nên khôn chẳng dại đôi lần – Tố Hữu


Trước khi làm chủ được ngoại vật hay làm chủ được người khác, cần phải biết làm chủ được những suy nghĩ và cảm xúc của chính bản thân.


Muốn làm một việc cho thật tốt, cần phải có niềm đam mê và sự hăng say trong công việc. Chính niềm đam mê, sự hăng say sẽ giúp nâng đỡ ta vượt qua những khó khăn và trở ngại trong công viêc.


Bí quyết của thành công là biết chia mục tiêu lớn ra thành nhiều mục tiêu nhỏ. Đặt mục tiêu càng rõ ràng và cụ thể bao nhiêu, càng dễ thực hiện và đạt được bấy nhiêu.


Ta cứ trách cuộc đời hay méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm? – Khuyết danh


Gieo suy nghĩ, gặt hành động

Gieo hành động, gặt thói quen

Gieo thói quen, gặt tính cách

Gieo tính cách, gặt số phận – Dick Lyles


Giúp những người khác là giúp chính mình. Điều tốt nào chúng ta cho đi chắc chắn sẽ quay trở lại với chúng ta – Flora Edwards


Sinh sự thì sự sinh, bớt việc thì việc bớt – Kinh Dịch


Rút cục, những cảm xúc bồng bột của tình yêu rồi sẽ qua đi. Chỉ có tình nghĩa đằm thắm do mang ơn lẫn nhau là sẽ còn lại với thời gian.


Tôi không tin ai không có lúc buồn, tôi không tin ai luôn có niềm vui – Khuyết Danh


Những câu nói hay về cuộc sống phần 2:


Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ

Pautopxki


Người nào có thể làm mỗi giây phút đều tràn ngập một nội dung sâu sắc thì người đó sẽ kéo dài vô tận cuộc đời mình

I.Cuôcxơ


Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

Xukhômlinski


Đừng che dấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn nghe được và tim bạn còn rung động.

Henry Ward Beecher


Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian.

Franklin


Luôn luôn có niềm hy vọng cho người nào bình tâm suy nghĩ về cuộc sống

Katherine Logan


Bao lâu bạn vẫn còn tự tin ở bạn, thì người khác vẫn còn tin bạn

Cynda Williams


Đừng quá xem trọng điều gì. Hãy tiếp nhận mọi sự may rủi một cách nhẹ nhàng

Jepfecson


Đứng vững và không nghĩ rằng mình sẽ ngã thì sẽ chẳng bao giờ ngã

H.Andersen


Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn

Bové


Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả

Elvis Presley


Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải giá.

Mirko Gomex


Đừng đi qua thời gian mà không để lại dấu vết


Bao giờ ta cũng phải luôn luôn có một nơi nào để đến


Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp

W.Gơt


Hãy sống tốt đẹp đi và nhớ rằng, mỗi ngày có một đời sống riêng cho nó thôi

Seneca


Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.


Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy làm những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.


The post Những câu nói hay nhất về cuộc sống, lời nói lời khuyên về cuộc sống appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Những câu nói hay về cuộc sống

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Bạn không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với bạn trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn.


Dần dà trong cuộc đời, mỗi người sẽ phải trả giá một cách đầy đủ cho từng lỗi lầm và từng hành động sai trái của mình, và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng cho mọi cố gắng và mọi việc làm tốt đẹp của mình.


cau-noi-hay-ve-cuoc-song


Trong những cái họa, có lẽ không có cái họa nào lớn bằng không biết đủ.


Cuộc đời của một vị tổng thống không hạnh phúc hơn cuộc đời của một cậu bé đánh giầy. Cuộc đời của một tỷ phú không hạnh phúc hơn cuộc đời của một người ăn mày. Cậu bé đánh giầy hay người ăn mày có những niềm hạnh phúc mà vị tổng thống hay nhà tỷ phú không bao giờ có được. Và ngược lại, vị tổng thống hay nhà tỷ phú có những niềm hạnh phúc mà cậu bé đánh giầy hay người ăn mày không có được.


Một thân thể không đau, một tinh thần không loạn, hạnh phúc đích thực của con người chỉ có bấy nhiêu thôi. – Epicure


Hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần. Những cái bạn thực sự cần và bạn đang có có thể là những điều rất giản dị xung quanh bạn: một sớm mai thức dậy bạn thấy khỏe mạnh không đau yếu và ngắm một bông hoa nở bên cửa sổ, bạn ăn một bữa ăn ngon và đầm ấm với những người thân, bạn uống một tách trà nóng với một người bạn tri kỷ để cùng nhau hàn huyên, tâm sự…


Suy nghĩ giống như thuyền trưởng của một con tàu: nó điều khiển mọi lời nói, việc làm, điều khiển mọi hoạt động, hành vi và cách cư xử của bạn. Suy nghĩ tốt sẽ giúp bạn biết cái gì nên làm và cái gì không nên làm, cái gì nên học và cái gì không nên học, cái gì nên nói và cái gì không nên nói, cái gì nên biết và cái gì không nên biết…


Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới hiểu ra được nhiều điều, mới nhìn nhận ra được những sự thật mà nếu như ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra.


Thành công không luôn luôn phải là có nhiều tiền. Khi ta vượt lên chính mình hay khi ta đem lại hạnh phúc cho người khác đó cũng là thành công.


Những công trình vĩ đại đều khởi nguồn từ một ý nghĩ. Khi một ý nghĩ khi được nung nấu và được lên một kế hoạch hành động cụ thể, với thời gian tự nó sẽ tìm ra những phương cách để biến ý nghĩ đó trở thành hiện thực.


Thành bại, may rủi trong cuộc đời con người tuy do nhiều yếu tố quyết định, những suy cho cùng vẫn là do tính cách con người và do sự lựa chọn của cá nhân mà ra.


Để thành công cần có thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thành công trong cư xử, chúng ta sẽ có trong tay điều kiện nhân hòa. Điều quan trọng nhất của thành công trong cư xử là biết nghĩ đến người khác, và cao hơn là biết thương người như thể thương thân. Khi ta thương người chính là ta đang thương mình đó, người sẽ đền đáp lại cho ta cái mà ta cần.


Cư xử với con người bằng sự chân thành sẽ được đáp lại bằng sự chân thành.


Ở trên đời này, hễ được cái này thì sẽ mất một cái khác, và hễ mất một cái này sẽ được một cái khác. Mỗi cái lợi luôn đi kèm với một cái hại tương ứng và ngược lại mỗi cái hại luôn luôn đi kèm với một cái lợi tương ứng. Đó là luật bù trừ hay là luật đánh đổi.


Bớt đau khổ so với ngày hôm qua là hạnh phúc. Kém hạnh phúc so với ngày hôm qua là đau khổ. Hạnh phúc và đau khổ chỉ là những khái niệm mang ý nghĩ tương đối.


Trong phúc đã chứa sẵn mầm họa. Trong họa luôn chứa sẵn mầm phúc. Phúc càng lớn, họa càng lớn và ngược lại họa càng lớn, phúc càng lớn. Trong cái được có cái mất. Trong cái mất có cái được. Đó là tính hai mặt của phúc họa, được mất.


Hạnh phúc ở trong tâm ta. Nghĩ là hạnh phúc thì sẽ cảm thấy hạnh phúc, nghĩ là đau khổ thì sẽ cảm thấy đau khổ. Hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có. Hay nói đúng hơn hạnh phúc là biết mình thực sự cần cái gì và có được cái mình cần.


The post Những câu nói hay về cuộc sống appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Những câu nói về tình yêu buồn nhất

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

“Nếu em yêu một ai đó, hãy thổ lộ điều ấy đi, ngay bây giờ, thật to vào và trái tim em sẽ hạnh phúc thực sự”.

Cuộc sống

Niềm zuj thì ít,mà mệt mỏj wá nhjều!

Chân thàh wá mức là cáj tộj

Tin ngườj wá vộj là 1 cáj “NGU”

Hạnh phúc vô hìh làm sao mìh tô vẽ ^^

Hạnh phúc tô vẽ rồj……………………thj chỉ

có trog PHIM :’‘<

“Nếu bạn không thể bay, thì bạn có thể chạy. Nếu bạn không thể chạy, bạn có thể đi bộ. Nếu bạn không thể bước đi, bạn có thể bò. Nhưng dù có làm bất cứ việc gì, bạn cần phải giữ mình luôn tiến về phía trước.”

Em tưởng sau khi chia tay anh, em có thể quên được phần nào ký ức về anh…

Ai ngờ, em quên sạch

Đôi khi…

• Muốn kiếm một cái cớ, một lý do…

• Để được nói chuyện với người ta…

Đôi khi…

• Thao thức một mình không ngủ…

• Ngồi đọc lại từng dòng tin nhắn cũ…

• Những cột mốc thời gian khi gửi cho nhau…

• Và rồi tự mỉm cười

“Con trai không nên nói hai từ mãi mãi với một người con gái khi mà chính bản thân mình còn không thể chắc chắn mãi mãi là bao xa. Bởi vì con gái sẽ luôn tin điều đó cho đến tận cuối đời…”


Nếu mai này

♫ tôi làm gì… có lỗi

Xin ai đừng

♫ giận dỗi… bỏ tôi đi

Hãy giúp tôi

♫ bình tâm… mà suy nghĩ

Sai điều gì

♫ phải sữa lại… làm sao

♥♫♥

Cuộc sống này°°°quá ngắn ngũi

♫ Nên

Hãy sống… chậm lại

♫ Cười…thật tươi

Yêu…thật chân thành

°°°Và hãy…tha thứ nếu có thể

Nếu chúng ta chiếm 1 vị trí trong tim của nhau, thì nó sẽ là tuần hoàn, là sự hoán đổi vị trí liên tục. Còn nếu nằm trong lý trí, thì nó sẽ có 1 khoảng trống riêng để tồn tại…

Tự sự tình yêu buồn


Nếu sau này chúng mình chia tay..

Nếu sau này mình chia tay, em không hứa rằng em sẽ không khóc, em cũng không hứa rằng em có đủ mạnh mẽ như hiện tại nhưng hãy hứa với em lời chia tay ấy sẽ thật nhẹ nhàng. Bởi vì tình yêu của chúng ta đến nhẹ nhàng thì hãy để nó ra đi cũng như cách mà nó đã đến, chẳng nên làm điều gì nặng nề cho cả hai.

Nếu chúng mình chia tay, hãy cho em thời gian để thích nghi với việc cuộc sống của em đã không còn tồn tại anh nữa. Dù chẳng biết lỗi lầm ấy là do ai, do anh hay do em, nhưng hãy đủ bình tĩnh và cam đảm để ngồi đối diện với nhau trả lời hết những câu hỏi còn chưa có lời giải đáp.

Nếu sau này mình chia tay, hứa với em rằng anh sẽ không vội vàng đi tìm một chỗ trống khác ngoài em để lấp đầy, càng không cố gắng tìm một ai đó khác em để thay thế. Chúng ta sẽ không hận thù, không dùng một người thứ ba nào đó để làm cách trả thù nhau. Em hứa em cũng sẽ như vậy.

Nếu sau này, anh và em không còn bước chung một con đường nữa, khi mà cuộc sống của anh và em sẽ không còn có nhau. Hứa với em anh sẽ vẫn tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, không quên cái này hay cái nọ, trời lạnh vẫn nhớ khăn len và áo ấm, vì bản thân anh có lỗi gì đâu khi chuyện chia tay là của cả hai chúng ta. Em cũng sẽ cố gắng như vậy, mặc dù có thể sẽ quên không ăn uống đúng giờ như khi xưa anh vẫn thường hay nhắc nhở hay đi ngủ sớm để sáng hôm sau có thể tỉnh táo như anh vẫn dặn dò em hàng ngày.

Nếu mà sau này, chúng mình chia tay hứa với em anh vẫn sẽ hạnh phúc để bước tiếp. Anh hãy tìm một người con gái tốt hơn em. Người ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em, làm cho anh hạnh phúc hơn em, hi sinh nhiều cho anh hơn là em. Nếu anh không tìm thấy người nào như thế, em sẽ day dứt suốt cả cuộc đời. Cả em cũng sẽ như vậy, em sẽ tìm một người nào đó yêu em nhiều hơn là anh, để sau khi nhìn lại em cũng sẽ thôi không còn tiếc nhớ về một miền kí ức là anh nữa.

Nếu sau này mình chia tay, hứa với em chúng ta sẽ vẫn là bạn. Em hiểu rằng có thể dễ dàng để từ tình bạn lớn lên thành tình yêu, nhưng sẽ rất khó khăn để biến tình yêu trở thành tình bạn nhất là sau một cuộc tình. Nhưng em vẫn muốn chúng ta vẫn là bạn, vẫn chia sẻ mọi buồn vui, vẫn thỉnh thoảng gặp nhau ở những quán cũ, vẫn cười vẫn nói về những lỗi rẽ khác của hai con đường đã không còn đi chung hướng.

Nếu sau này, khi gặp lại em, hứa với em, anh sẽ vẫn nhìn em với nụ cười rạng rỡ và ấm áp như bây giờ. Bởi vì có lẽ suốt cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ quên nụ cười ấy, nụ cười có sức ấm như xua tan đi cái giá lạnh của một sớm mùa Đông chơi vơi…

Nếu sau này, khi chúng mình chia tay, khi mà cuộc sống cứ đẩy chúng mình ra xa nhau, khi anh mỏi mệt chẳng thể nào nắm chặt tay em được nữa, hứa với em anh sẽ không buông tay với chính mình. Em muốn nhìn thấy anh vẫn bước những bước thật vững vàng trong con đường phía trước…

Nếu sau này khi chúng mình chia tay, khi anh và em đã có đủ thời gian để quên đi những chuyện cũ. Và nếu như anh chẳng thể nào tìm được ai đó tốt hơn em. Và em cũng nhận ra rằng trên thế giới này chẳng có người đàn ông nào tốt hơn anh và yêu em nhiều hơn anh thì cho nhau một cơ hội anh nhé. Biết đâu khi ấy chúng mình sẽ yêu nhau nhiều hơn sau cả một thời gian dài quên lãng. Và nếu như còn tình cảm, nếu như những trái tim vẫn hướng về nhau thì tại sao chúng mình lại phải giả vờ như không có đúng không anh.

Nếu sau này chúng mình chia tay… em chỉ nói rằng “nếu” thôi, bởi ai biết được “sau này” sẽ ra sao. Em cũng chỉ là một người con gái mỏng manh yếu đuối như bao người con gái khác. Chẳng ai có đủ mạnh mẽ để mỉm cười sao một cuộc chia tay, cũng chẳng phải cố gắng để giấu nhẹm đi những nỗi đau ở trong lòng như cách mà những người đàn ông vẫn vờ như thế. Em là con gái, nên phải nghĩ đến những chuyện xa xôi “sau này” để mà “đề phòng hậu họa” để tránh đi những điều làm tổn thương chính trái tim mình. Em chỉ nói rằng đó là “nếu sau này thôi…” chứ chẳng có ai muốn đem sóng gió cho một tình yêu đang êm ấm.

Nếu sau này mình chia tay, hãy dành cho em một góc nhỏ trong trái tim, để trong một thoáng giây, để trên đường tấp nập vô tình ta bước qua nhau mà không quên những hình dáng cũ. Cũng chẳng quên một thời ta đã từng là người yêu

Nếu sau này khi chúng mình chia tay, hứa với em… khi gặp lại… sẽ vẫn mỉm cười với em như một sớm mai anh đến…

Nhạc càng buồn – Nghe càng hay

.

Rượu càng đắng – Uống càng say

.

Tình càng ngọt – Kết thúc càng cay

Một khi đã “chia tay” thì…

- Không thể nào quay lại làm Bạn !!!

- Nhưng cũng chẳng thể giả vờ là “Không Quen Biết”!

Mối quan hệ ” Người lạ đã từng quen ” đó…

- Không ai có thể diễn tả thành lời …

- Mỗi khi lướt qua nhau, chỉ có một cảm giác là “Đau”

Nhưng…

- Muốn trở lại bên nhau, đó là điều không thể…

♥Có đôi khi…

~ Lặng yên – giữa dòng người qua lại…

~ Tự dưng, chân muốn bước, mà lòng thì lại muốn đứng yên…

Có đôi khi…

~ Ngồi nghe 1 bài hát – sao thấy giống như đang hát về mình…

~ Sao lại dở dang, sao lại cay đắng quá…

Có đôi khi…

~ Thèm cảm giác bình yên, lặng lẽ trong lòng♥

-:- Thay vì cứ đau khổ, hãy dành thời gian để yêu

chính bản thân mình.

-:- Thay vì trăn trở về người làm mình buồn, hãy luôn

lạc quan và mỉm cười với người làm mình vui.

-:- Sống đơn giản cho đời thanh thản.

-:- Mình sống là phải vì mình, đừng vì ai mà làm mất ý nghĩa của cuộc sống

-:- Miệng luôn tươi cười, hạnh phúc sẽ đến. >3

The post Những câu nói về tình yêu buồn nhất appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Giai nhân Hà Dũng trở thành quán quân Nhân tố bí ẩn

@ nguontinviet.com

(GDVN) - Đây là lần đầu tiên một ca sỹ chuyên nghiệp đăng quang tại một cuộc thi tìm kiếm tài năng ca hát trên truyền hình...



Vượt qua hai đối thủ một cách ngoạn mục, Giang Hồng Ngọc đã chính thức đăng quang ngôi vị quán quân Nhân tố bí ẩn mùa giải đầu tiên.


Việc Loki Bảo Long xin bỏ cuộc chơi vào phút chót vì lý do sức khỏe khiến nhiều người cảm thấy tiếc nuối. Sự cố này làm Hồ Quỳnh Hương trở thành huấn luyện viên thứ 2 trắng tay ngay trước đêm chung kết. Với việc bỏ thi của Bảo Long, đêm chung kết chỉ còn là cuộc chiến giữa đội của Hồ Ngọc Hà và đội của Dương Khắc Linh mà thôi.











Lần đầu tiên 1 ca sỹ chuyên nghiệp đăng quang tại 1 cuộc thi tìm kiếm tài năng trên sóng truyền hình

Giang Hồng Ngọc giành ngôi vị quán quân


So với nhóm Oplus và F Band thì Giang Hồng Ngọc có lợi thế hơn về nhiều mặt. Ngoại hình đẹp, sáng sân khấu cùng giọng hát khỏe giúp Giang Hồng Ngọc là ca sỹ chuyên nghiệp duy nhất tiến được đến đêm chung kết của Nhân tố bí ẩn. Trước đêm chung kết, rất nhiều ý kiến cho rằng Giang Hồng Ngọc sẽ giành chiến thắng tại Nhân tố bí ẩn mùa đầu tiên.











Hà Hồ tỏ ra "nhường nhịn" và nâng đỡ đàn em trên sân khấu

Giang Hồng Ngọc đem đến những tiết mục ấn tượng, được dàn dựng công phu tại đêm chung kết Nhân tố bí ẩn. So với hai đối thủ còn lại, tiết mục của Giang Hồng Ngọc có phần dàn dựng công phu và hấp dẫn hơn rất nhiều.


Trong “Chơi vơi”, Giang Hồng Ngọc đem đến cho khán giả sự sôi động, trẻ trung. Hà Hồ tỏ ra khá “nhường nhịn” cho học trò ở những quãng cao khiến Giang Hồng Ngọc nổi bật trên sân khấu Nhân tố bí ẩn.





















Tiết mục của Giang Hồng Ngọc được dàn dựng khá công phu, tạo được cảm xúc cho người xem

Trong khi đó, “Nếu có một ngày để sống” lại là tiết mục lắng đọng, đầy cảm xúc. Phần múa minh họa của những người khiếm thính đã đem đến 1 cảm xúc đặc biệt cho người xem. Hồng Ngọc đã truyền cảm xúc ấy đến khán giả xem truyền hình.


Điều này giúp Giang Hồng Ngọc giành được 41.8% tin nhắn bình chọn và trở thành quán quân mùa đầu tiên của Nhân tố bí ẩn mùa đầu tiên. Đây là lần đầu tiên 1 ca sỹ chuyên nghiệp đăng quang tại một cuộc thi tìm kiếm tài năng ca hát trên truyền hình


Oplus, F Band là Á quân của Nhân tố bí ẩn


Trước đêm chung kết, Oplus được dự đoán là một trong những ứng cử viên nặng ký cho ngôi vị quán quân Nhân tố bí ẩn. Đáng tiếc là, đêm chung kết, Oplus đã có những tiết mục chưa thực sự ấn tượng.











Tiết mục của Oplus và Dương Khắc Linh










Phần solo khá ăn ý của Oplus

Thể hiện ca khúc do Dương Khắc Linh sáng tác mang tên “Niềm tin phía trước” nhưng Oplus tỏ ra khá lúng túng và phần bè phối không thực sự tốt như khả năng của họ. Ở tiết mục solo, Oplus trình bày ca khúc nổi tiếng "Flying without wings". Mặc dù phần bè phối đã tốt hơn phần thi trước nhưng Oplus vẫn chưa thể vượt qua chính mình để có cơ hội giành chiến thắng.


Trong khi đó, F Band tiếp tục phát huy sự trẻ trung, năng động của mình trong các tiết mục biểu diễn. Sự cố chiếc khăn Piêu trong đêm bán kết dường như không ảnh hưởng nhiều đến tinh thần của F Band trong đêm chung kết. Họ vẫn tỏ ra khá tự tin và khả năng chiến thắng của mình.


Tuy nhiên, hai tiết mục “Em bị ghiền Smartphone” do Dương Khắc Linh sáng tác cũng như tiết mục mashup hàng loạt ca khúc: “Con chim non - Hoạ mi hót trong mưa - Chim sáo ngày xưa - Lá diêu bông - Không thể và có thể - Ngẫu hứng sông Hồng” của F Band đều không thực sự ấn tượng.











F Band không có nhiều cơ hội giành chiến thắng

Bài hát “Em bị ghiền Smartphone” trình bày cùng huấn luyện viên Dương Khắc Linh mặc dù khá sôi động, bắt mắt với trang phục phát sáng nhưng người xem vẫn có cảm giác thiếu vắng sự ăn ý, nhịp nhàng cũng như cảm xúc của người hát.


Trong khi đó, tiết mục mashup hàng loạt ca khúc “Con chim non - Hoạ mi hót trong mưa - Chim sáo ngày xưa - Lá diêu bông - Không thể và có thể - Ngẫu hứng sông Hồng.” lại tạo cảm giác loãng cho người nghe. Điều này khiến cho F Band không nhận được nhiều sự ủng hộ của khán giả xem truyền hình.












Như vậy, mùa giải đầu tiên đầy ồn ào nhưng thiếu tài năng của Nhân tố bí ẩn đã khép lại. Mặc dù chiến thắng của Giang Hồng Ngọc được cho là xứng đáng (so với các đối thủ còn lại) nhưng nó vẫn khiến người xem cảm thấy không thực sự hài lòng. Dường như Nhân tố bí ẩn đã thất bại ngay ở lần đầu ra mắt khán giả Việt Nam.





Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

“Bố ơi! Con nhớ bố lắm! Biết đến bao giờ bố và em trở về ngôi nhà mình để cả nhà lại sống như ngày xưa hả bố? Con nhớ bố lắm bố ơi!”


Có đôi khi mình cảm thấy hạnh phúc và may mắn khi có cơ hội để khám phá thêm những mảnh nhỏ cuộc đời. Những cung bậc vui buồn dằn vặt của những tâm hồn mong manh qua các bài văn học trò. Thường là trong 90 phút viết bài hai tiết, tâm hồn vốn nhậy cảm và chân thực ấy biểu hiện nhiều điều.


van-ta-bo


Trong những bài văn ấy, có một bài văn mà làm mình xúc động vô cùng. Đề văn với yêu cầu: Em hãy viết những cảm xúc của mình về một người thân nay đã xa.


Con bé ấy khi đọc đề là bắt đầu viết cắm cúi. Mình yên lặng chờ đợi. Nó viết và hầu như không ngẩng lên trong suốt thời gian ấy, chỉ có điều mình nhận rõ con bé vừa viết vừa khóc. Nó nộp bài cho mình đầu tiên rồi ngồi yên lặng.


Bài viết là một cảm xúc về gia đình.


Hình ảnh Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ số 1


“Tôi có một gia đình nhỏ bé. Bố, mẹ và cậu em trai nghịch ngợm lắm. Bố thì bận công việc suốt ngày những lại nấu ăn rất giỏi và vui tính nữa. bao giờ cũng vậy, vào cuối tuần là bố trổ tài nấu nướng. Khi bầy thức ăn lên bàn rồi, tôi mới thấy bố tài ba đến thế nào.


Bố hay cười và vì thế mà không khí gia đình tôi rất vui. Bố rất yêu hoa phong lan và thường chăm sóc nó. Đặc biệt là giò phong lan móng rồng mầu vàng.

Cô giáo của những đề thi Cô giáo của những đề thi “độc”, những học sinh có bài văn “lạ”

Bài văn cứu vãn cuộc hôn nhân của cha mẹ Bài văn cứu vãn cuộc hôn nhân của cha mẹ

Choáng với bài văn tục tĩu của học sinh lớp 12 Choáng với bài văn tục tĩu của học sinh lớp 12

Bài văn lạ về nỗi sợ của loài người Bài văn lạ về nỗi sợ của loài người

Hình ảnh Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ số 2 Nên đọc


Chiều nào cũng vậy, tôi cùng bố lên chăm sóc những khóm hoa phong lan ấy. Hương thơm của hoa , sự chăm chỉ của tôi và bố khiến giàn hoa nhà tôi đẹp lắm! Tôi thấy mình có một gia đình thật là hạnh phúc.


Nhưng rồi, niềm hạnh phúc của gia đình tôi thật là ngắn ngủi. Mẹ đi làm về muộn hơn. Bố mẹ thường đóng cửa và cãi vã nhau. Lúc đó, tôi và em chỉ biết bảo nhau im lặng.


Tôi sợ không khí ấy, sợ một điều gì đó sẽ đến với gia đình mình. Thế rồi nó đã đến thật.


Tôi khóc mãi khi nghe mẹ nói với tôi rằng: Bố mẹ sẽ ly hôn, em sẽ ở với bố và con sẽ ở với mẹ. Tôi xin mãi mà bố mẹ không nghe lời tôi.


Tôi khóc, em trai cũng vậy. Tôi ôm em trai và buồn vô cùng khi nghĩ rằng nó sẽ phải về một nơi xa để sống cùng bố và ông bà nội.


Bố và em đi rồi. Trong nhà bây giờ chỉ còn tôi với mẹ. Tôi thấy căn nhà rộng quá. Tối đến, mẹ vào phòng làm việc rồi, chỉ còn mình tôi. Tôi nhớ em, nhớ bố. Tôi nhớ bố lắm. Bằng giờ này mọi khi bố cũng lúi cúi trong phòng làm việc, bên bản vẽ.


Tôi nhớ tiếng bố đi hay kéo đôi dép xốp lẹt xẹt, nhớ cách bố hút thuốc lá, nhớ tiếng ho của bố, nhớ nụ cười của bố. Tôi nhớ những buổi tối cuối tuần với bữa ăn mà bố chế biến cùng nụ cười bố hiền từ biết bao.


Tôi không ngủ được. Suốt đêm tôi nghĩ về bố, nghĩ về ngôi nhà rộng và lạnh lẽo chỉ có hai mẹ con, tôi khóc ướt đầm cả gối mà mẹ không biết.


Mấy tuần rồi, tôi không dám lên tầng để tưới cho những giò hoa phong lan. Tôi sợ lên đó. Vì nơi đó sẽ gợi nhớ hình ảnh thân yêu và cặm cụi của bố mỗi buổi chiều ngày xưa. Bố yêu hoa lắm mà. Tôi không lên đó nữa.


Nhưng rồi chiều nay, không hiểu sao, tôi đã lò dò bước lên. Khi nhìn những giò hoa phong lan yêu quí, tôi ngồi xụp xuống và không ngăn được dòng nước mắt.


Những giò hoa phong lan của bố xanh mướt là thế, hoa đẹp là thế mà đang dần chết héo vì thiếu nước. Những chiếc lá lan vàng úa, khô khỏng. Tôi vội vã tưới nước và thì thầm nói lời xin lỗi… Tha lỗi cho ta nhé Lan. Tại tao sợ nhìn chúng mày… Tại tao nhớ bố quá.


Lâu rồi, tôi không gặp bố. Mà có lẽ gần một tháng rồi, bố không gọi điện cho tôi. Tôi nhớ bố và mong gặp bố biết chừng nào. Bố ơi! Con nhớ bố lắm! Biết đến bao giờ bố và em trở về ngôi nhà mình để cả nhà lại sống như ngày xưa hả bố? Con nhớ bố lắm bố ơi!”


Đọc bài viết của con bé, mình không kìm nổi xúc động và bảo ngay: Cho cô xin số điện thoại của bố.! Mình chạy ra ngoài và gọi.


Không biết trước sau mình đã nói những gì bởi vì mình nói trong một tâm trạng đầy xúc động.


“Tôi là giáo viên dạy văn của cháu. Tôi không biết hoàn cảnh gia đình mình cho đến khi đọc bài văn của cháu hôm nay.


Có thể vì một lý do nào đó mà gia đình mình không còn vẹn toàn song là một giáo viên, cũng là một người mẹ nữa, tôi mong anh chị đừng làm tổn thương con trẻ, bù đắp cho cháu để nó không cảm thấy mất mát quá.


Bởi vì tôi thấy trong bài viết , cháu nó rất yêu bố, rất mong gặp bố, mong bố trở về. Tự nhiên tôi nghĩ đến trách nhiệm và đôi khi là sự ích kỷ của người lớn chúng ta anh ạ.


Chúng ta mải mê quá, tìm điều gì xa xôi mà không để ý tới tình yêu thương và hạnh phúc của các con mình đang dành cho ta đang ở rất gần.

Xúc động bài văn viết về mẹ của cậu học trò lớp 3 Xúc động bài văn viết về mẹ của cậu học trò lớp 3

Hai bài văn viết về mẹ từng gây xôn xao cộng đồng mạng Hai bài văn viết về mẹ từng gây xôn xao cộng đồng mạng

Những bài văn xúc động về ngày 20/11 Những bài văn xúc động về ngày 20/11

Bài học giáo dục từ bài văn Bài học giáo dục từ bài văn “Canh gà Thọ Xương”

Hình ảnh Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ số 3 Nên đọc


Tôi xin lỗi vì nói nhiều tới chuyện gia đình xong mong anh hãy trở về thăm cháu nhiều hơn anh ạ, gọi điện cho cháu nữa. Con gái anh là một đứa trẻ nhậy cảm và giàu tình yêu thương… nó rất yêu anh.”


Có thể người cha ấy nhận ra cảm xúc của mình khi nói nên giọng trầm xuống buồn bã. Người cha ấy nói lời cảm ơn mình và xin lại bài văn viết của con gái. Anh hứa sẽ về thăm cháu thường xuyên hơn và vì hoàn cảnh công việc luôn phải xa nhà. Anh hứa sẽ dành nhiều thời gian hơn cho con gái…


Sau buổi học, mẹ cô bé đến đón, mình gọi ra một góc và nói chuyện đó. Người mẹ trẻ nghe xong câu chuyện về con gái không nói một câu nào mà chỉ ngồi khóc mãi không thôi.


Có lẽ một điều linh cảm nào đó cho mình biết nguyên nhân có thể bắt đầu từ người mẹ và sau đó mình đã không lầm.


Một tuần sau, con bé thì thầm nói với mình. Bố em về thăm em cô ạ. Một tuần 3 lần cô ạ. Bố còn gọi điện liên tục cho em nữa. Bố nói chuyện với mẹ rất lâu cô ạ. Đôi mắt con bé ngập đầy hạnh phúc.


Hết học kỳ 1 con bé lại thì thầm thông báo: Bố em nói rằng: Hết học kỳ I này sẽ chuyển cho em trai lên thành phố học cô ạ. Em vui lắm.


Và một thông báo mới toanh trước khi nghỉ tết. Bố và em trai em về nhà ăn Tết rồi cô ạ. Bố chuyển hết đồ về nhà rồi. Chiều qua, em với bố lại lên tưới hoa phong lan. Bố mẹ em làm hòa với nhau rồi cô ạ. Cô ơi! Có phải là do bài văn của em không cô.?


The post Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ appeared first on eVăn – sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Tả thầy cô thân mến yêu nhất của em

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 – lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước vào bậc trung học. Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.


viet-bai-van-ngan-ta-co-giao-cua-em

Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngày em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.

Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào.

Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại goi em lại hỏi han. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương…”.

Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô – người mẹ đã đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.


The post Tả thầy cô thân mến yêu nhất của em appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Xúc động với bài văn điểm 10 về người thầy

Đọc sách online @ nguontinviet.com

“Đây là lần đầu tôi chấm 10 điểm cho học sinh ở môn Văn. Tôi khâm phục em vì còn ít tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn, sâu sắc thể hiện cả con người và cách sống đều rất đẹp”.


Đó là lời chia sẻ của thầy Phạm Vũ – Giáo viên trường THPT Định Hóa (Thái Nguyên) về bài văn của học sinh Vũ Phương Thảo (lớp 10A1, THPT Định Hóa).Bài văn viết về người thầy Nguyễn Văn Tâm nay đã nghỉ hưu, trước là giáo viên dạy Toán trường THCS Chợ Chu, đã được thầy Phạm Vũ chấm 10 điểm.

Lời nhận xét của thầy như sau: “Tư duy mạch lạc giúp bài văn có cấu tứ. Cảm xúc đẹp, mãnh liệt, chân thành. Dũng cảm, sáng tạo, phá cách trong việc tách câu và tạo từ, xây dựng giọng điệu. Rất có ý thức khi dùng thủ pháp để diễn đạt. Chú ý: Đôi khi hơi cầu kỳ, lên gân”.


Em Vũ Phương Thảo là học sinh lớp chuyên Toán, thuộc ban tự nhiên nhưng học rất tốt Ngữ văn. Em vừa giải A Cây bút tuổi hồng 2013-2014 của báo Thiếu niên Tiền phong.


Thầy Phạm Vũ chia sẻ: “Chúng ta không thể chia lại những quân bài đã chia, và cũng thế, thầy không dám mong một sự thay đổi cho những điều không hay của chuyện dạy và học bây giờ. Nhưng thầy sẵn lòng gạt đi tất cả những điều đó, để dành hết niềm vui vào bài văn của em”.


Trên Facebook, bài văn của Phương Thảo được rất nhiều người viết trẻ, giáo viên, nhà văn khen ngợi. PGS.TS Ngô Văn Giá (trưởng khoa Viết văn – Báo chí, trường ĐH Văn hóa Hà Nội) nhận xét: “Thật xúc động. Bài văn vượt ra khỏi biên giới học đường để đến với tất cả. Có người trò nhân ái và tử tế như thế này, buộc những người thầy cũng phải sống tốt hơn lên”. Dưới đây là bài văn của Vũ Phương Thảo viết về người thầy em kính yêu nhất:



Bài văn hay nhất viết về người thầy

Bài văn hay nhất viết về người thầy



“Những ngày mùa hạ rả rích, khi ôm sách và lắng nghe vài giai điệu phát ra từ cái radio cũ mèm, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: “Người thầy… vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ.

Và tự nhiên, tôi nghĩ, dường như mình đang được xem lại cuộc đời bốn năm trước, qua vài cảnh quay được trích ra từ cái máy quay có lẽ là đời từ những năm 1980.


Máy quay có lẽ đã cũ lắm rồi, cảnh được cảnh mất, nhưng cũng đủ để tôi thấy tôi – mười một tuổi – đứng trong sân trường cấp II lộng gió, và bóng một người thấp bé lặng lẽ đạp chiếc xe khung, đi trong nắng vàng. Bất chợt, người ấy quay lại. Ánh mắt hiền từ được máy quay ghi lại rõ ràng không sai. Tim tự dưng thấy hẫng một nhịp.


Kia rồi! Thầy tôi…


Người đàn ông đi trong nắng vàng hôm ấy là người tôi kính trọng nhất trên đời. Có lẽ biết thế nên mọi cảnh quay về người ấy đều rõ nét và chân thực đến kì lạ. Tôi nhìn rõ cái bóng liêu xiêu, đổ dài trên con đường dài dằng dặc, cùng với cây thước kẻ nửa mét kẹp trong chiếc cặp da sờn cũ, hộp phấn bằng thép chỉ chực rơi ra, cùng mái tóc đã bạc lắm rồi. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe mắt.


Nhiều người vẫn miêu tả: Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi thấp lắm, nếu so với chuẩn 1,8 m, chỉ chừng 1,6 m, tóc bạc trắng và lúc nào cũng lọc cọc đi trên chiếc xe khung han rỉ. Mắt thầy sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy cũ kĩ đến mức hoài cổ. Chúng tôi, thời những năm lớp 6, đã từng trêu thầy nhiều lần vì điều ấy. Tôi vẫn nhớ thầy chỉ cười hiền và bảo, thầy già rồi, có cần gì hiện đại.


Máy quay chuyển cảnh. Từng hình ảnh nhảy nhót. Cứ như bị lỗi, những hình ảnh ấy cứ nháy đi nháy lại, nhưng lại rõ đến từng chi tiết.


Mùa đông lạnh thê lương. Khi mà gió vuốt những ngón tay trên mái nhà, tôi nhìn thấy thầy đạp xe đến trường. Những vòng quay xe đạp cứ thế quay đều, quay đều. Pê đan cũ lắm rồi, xích kêu lạch cạch tựa như đang đòi nghỉ ngơi. Thầy vẫn cần mẫn đạp xe, cần mẫn xách chiếc cặp sờn cũ đến lớp. Thảng qua, tôi thấy thầy khẽ run. Không chỉ mùa đông ấy, mà còn nhiều mùa đông sau này nữa. Tôi vẫn luôn nhìn thấy hình ảnh đó. Luôn nhớ mình đứng trên tầng 2, vẫy tay “Em chào thầy” mà láo xược chế thành “Em thầy!”, và thầy, trên chiếc xe đạp cũ đi ngược gió, vẫy tay cười lại.


Hiền như tiên.


Tự dưng, cảnh quay tiếp theo hiện ra. Tôi thấy…


Đêm tối. Trong một căn bếp lụp xụp, có mỗi một bóng đèn mù mịt. Bảng đen viết đầy những công thức loằng ngoằng. Có hai đứa học sinh ngồi quây quần cắt cái bánh trung thu nhân thập cẩm, và một người tóc bạc phơ ngồi cạnh, mỉm cười nhấm nháp ngụm trà nóng trong đêm thu mong manh.


Thầy ơi, thầy không ăn thập cẩm à, thế phải làm sao bây giờ. Tiếng đứa con gái cất lên lo lắng. Thằng con trai ngồi cạnh im lặng ăn miếng bánh nướng thơm lừng, còn người đó chỉ cười, bảo, ừ, hai đứa cứ ăn đi, còn lại để vào tủ lạnh, lúc nào cô về thì cô ăn.


Tôi nhận ra, đấy chính là mình, với Âu Sơn, và thầy.


Tôi thấy mình lúng túng, rồi cũng ngồi xuống, cầm con dao cắt bánh ra thành nhiều miếng nho nhỏ. Sau nhiều lần từ chối, cuối cùng thầy cũng ăn, và hai đứa học sinh cười thành tiếng. Căn bếp lụp xụp như sáng thêm. Sáng thêm. Mãi đến sau này tôi mới biết thầy không ăn được thịt mỡ, cứ đến cổ họng lại bị nôn ra, thế mà hôm ấy thầy vẫn ăn miếng bánh Trung thu, có lẽ chỉ để chúng tôi vui lòng.


Đột nhiên muốn khóc. Thầy của tôi, vĩ đại như thế đấy.


Có lẽ nhiều người không hiểu nổi từ vĩ đại. Tại sao lại vĩ đại? Tôi không thể diễn tả được cảm xúc của tôi khi nghe việc thầy không ăn được thịt mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh trung thu ngày hôm ấy. Chỉ để chúng tôi vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Ai đó từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Đúng, đúng lắm.


Những tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đi trên chiếc xe đạp cũ xỉn, dạy chúng tôi học. Tôi nhớ những ngày tháng 1, năm tôi lớp 7. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Tôi, với ba thằng con trai khác, ngồi trong lớp nghe thầy giảng Toán. Sơn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò trước khi bước vào tuổi già.


Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm thường.



Năm lớp bảy, có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi đạt giải Nhất toán. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc nhất.

Không biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi lọc cọc đạp chiếc xe cũ ấy, hai năm rưỡi dạy dỗ lũ học sinh lớp A nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời.


Các em là lứa học sinh cuối cùng của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, không muốn ai bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc.


Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ.


Mười ba tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với tuổi già và sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh cuối cùng trong cuộc đời dạy học của mình.


Hết học kì I năm tôi lớp 8, thầy có quyết định nghỉ hưu.


Quyết định không hề vội vã, nhưng lại gây bất ngờ trong tập thể lớp. Tất cả xôn xao, và dường như có gì đó nghẹn ở trong tim, rất lạ. Dù biết, nhưng cuối cùng vẫn đến lúc phải chia tay rồi.


Ngày chia tay, tôi tặng thầy một bó hoa kẹo mút. Chính tay dính từng bông hoa, chính tay ghim từng bó mút. Có lẽ đó là bó hoa xấu nhất tôi từng làm, nhưng cũng là bó hoa mang nhiều tình cảm nhất. Cũng là bó hoa đầu tiên tôi tặng cho sự chia ly.


Thầy nghỉ rồi…


Giáo viên mới dạy thay. Bài giảng sôi động, súc tích vô cùng. Nhưng thỉnh thoảng đột nhiên ngẩn ngơ. Vẫn ngỡ thầy còn ở đây, ngay trên bục giảng, viết những con số vốn bị chê “xấu mèm” nhưng thật rất rõ ràng. Ngỡ rằng thầy vẫn sẽ đi cùng chúng tôi qua những năm tháng còn lại. Không, không còn nữa rồi!


Đó là những tháng ngày khó khăn nhất. Không có thầy ở bên cạnh dạy dỗ, không có ai cười hiền từ động viên trong những ngày khó khăn. Năm đó, tôi tụt hạng, chỉ đạt giải Ba. Đề rất dễ. Thế mà, điểm cũng chỉ đạt “nhì non”. Lúc ấy, tôi mới biết hóa ra thầy ảnh hưởng đến tôi nhiều như thế.


Lên lớp 9, ông nội dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một căn bếp tối, lụp xụp, cái nhà xây lợp lá cọ mát rượi trong những ngày nóng bức, và cả một cây trứng cá lúc nào cũng bị lũ học sinh nhăm nhe chọc quả. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.


Đôi khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn nên ốm nhom ốm nhách. Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa.


Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng vậy.


Đôi khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Toán, thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp hơn.


Máy quay dường như đang chậm lại, từng cảnh từng nét hiện lên rõ ràng. Tôi thấy thầy đang lụi hụi trồng rau, chăm sóc con chó lông trắng đen già khụ, thấy cả chúng tôi ngày đó, trong những ngày vất vả nhưng yên bình. Tôi nghĩ, có lẽ đó là những ngày hạnh phúc và vui vẻ nhất tôi từng có. Sau này, khi bước đi trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo, dạy dỗ tôi tận tình như thầy đã từng, có thể sẽ chẳng có ai lo tôi liệu có ngủ đủ giấc, liệu có stress khi nhồi nhét quá nhiều. Nhưng, cố nhân từng nói, cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là quá đủ rồi.


Khi viết những dòng này, tôi đã là học sinh cấp III. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy Nguyễn Văn Tâm. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ cuối phố cũ với cây trứng cá xum xuê, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng hơn.


Vẫn là những ngày mùa hạ đã cũ, tôi cảm giác như mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng.


Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính”.



Theo Zing



The post Xúc động với bài văn điểm 10 về người thầy appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Bài văn tả người ông đáng kinh của em

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Hôm qua là sinh nhật ông nội tớ! Ông mất khi tớ vừa tròn 6 tháng tuổi! Ông mất khi tớ chưa kịp có những khái niệm hay nhận biết cụ thể về ông nhưng tớ luôn có những cảm giác rõ ràng về ông qua những chuyện kể của bà và mọi người trong gia đình.


Người ta nói “sống gửi thác về” và khi con người ta trở về với cát bụi thì người trần gian lấy ngày giỗ để tưởng nhớ họ… Nhưng gia đình tớ hơi khác một chút, ngày giỗ đã đành nhưng vào ngày sinh nhật của ông bà, hay bác tuy đã mất rồi nhưng cả nhà đều làm gì đó để tưởng nhớ.


ta-ong-em


Nếu ông còn sống thì lần này là ngày sinh thứ 98 của ông, bố mẹ sửa lễ, còn tớ đi làm thật sớm để mua hai chục sen thắp hương bàn thờ ông bà. Tớ cũng không biết có phải ông nội thích hoa sen hay không, nhưng một năm trước khi bà mất, vào ngày giỗ ông bà đã nhất định nói tớ phải tìm mua bằng được chục sen trắng thắp hương ông… Tớ nhớ điều đó và hôm qua dậy thật sớm, mua hai chục sen mang về nhà rồi mới vòng xe đi làm. Sáng sớm nay tớ nghe tiếng bố mẹ trò chuyện trên tầng 4, khen rằng tớ mua sen đẹp quá, những cánh sen trên bàn thờ ông bà đã xòe cánh và tỏa ngát hương… Tớ biết bố mẹ tớ đang rất vui…


Ông ngoại mất trước khi tớ ra đời 10 năm, ông nội mất khi tớ được nửa tuổi… Ông ngoại là thầy giáo, còn ông nội là nhà ngoại giao, đôi khi tớ ao ước lắm lắm rằng tuổi thơ của mình có cả hai người ông dạy bảo. Tớ không có những phút được ông đưa đi chơi, được ông dạy cho mọi điều trong cuộc sống. Tớ thèm cảm giác được có ông. Có ông sẽ tuyệt thế nào nhỉ? Bố mẹ cả ngày bận rộn với công việc, bà có thời gian trông nom các cháu nhưng có những phút bận cơm nước, anh chị em có lúc còn phải học… vậy là trong gia đình đương nhiên ông sẽ là người có nhiều thời gian nhất để “thủ thỉ” với cháu rồi.


Và thế là tớ thích tưởng tượng cảnh nếu từ nhỏ tớ còn cả ông nội và ông ngoại, tớ sẽ hỏi ông những điều gì, ông sẽ trả lời tớ ra sao.


Tớ thích tưởng tượng cảnh ông ngồi trên chiếc ghế sắt Liên Xô ở hiên nhà và đọc tờ báo Nhân Dân.


Tớ thích tưởng tượng cảnh chiều chiều ông dạy tớ học bài, cho tớ đi Bách Thảo và nói cho tớ tên của từng loại cây.


Tớ thích tưởng tượng cảnh ông bà hàng chiều dắt tay nhau sang nhà các con cháu chơi và trở về vào đúng giờ cơm tối…


Hồi học cấp I, có lần tớ phải ở nhà một mình, tớ rất sợ, và bạn có biết tớ đã làm gì không? Tớ nhìn lên bàn thờ ông, và nghĩ rằng, đừng sợ, vì ông luôn ở bên cạnh mình! Thấy bạn bè có ông đưa đi học, ông kể cho bao nhiêu chuyện, dậy bao nhiêu điều thú vị… tớ ghen tỵ lắm. Tớ có bà, điều đó đã là hạnh phúc hơn bao nhiêu người rồi, bà chăm sóc tớ từ nhỏ, bà dậy tớ rất nhiều điều, nhưng vẫn khác lắm nếu tớ còn ông…


Trong cảm nhận và tưởng tượng của tớ, ông là một nhà ngoại giao tuyệt vời, ông là người yêu nước, là người chịu hy sinh, là người chồng tình cảm, là người cha tận tụy với 9 người con, người bố chồng luôn tâm lý với cô con dâu là mẹ tớ, là người ông cực nghiêm khắc với các anh chị tớ… Ông không nói nhiều, ông cười rất hiền, và ông biết không, ánh mắt ông trong tấm ảnh trên bàn thờ đã tiếp sức cho tớ rất nhiều!


Gia đình tôi năm 1985 – hình ảnh: theo blog Chit

Các anh chị em nhà tớ chưa bao giờ chán nghe chuyện tình những năm đầu thế kỷ XX của ông bà. ( Ông bà tớ là phù dâu và phù rể trong một đám cưới, và hôm đám cưới người bạn ông bà, có một tiếng sét yêu đã đánh đoàng một cái… thế là sau này có bọn tớ đấy)… Và ông bà, luôn là hình mẫu đẹp để chúng tớ hướng tới.


Tớ không bao giờ quên câu chuyện cái tên của tớ được ông đặt giữa những Mai Anh, Ngọc Anh… làm bà và bố mẹ đau đầu vì lựa chọn, và ông đã “thắng” cả nhà với cái tên theo tớ suốt cuộc đời đấy!


Tớ không bao giờ quên chuyện kể vào ngày đầy tháng tớ, ông nội lom khom xếp cả một hộp bánh quy- mấy chục chiếc bánh nhỏ xíu thời bao cấp khó khăn đó thành chữ A – biểu tượng tên của tớ!


Tớ không bao giờ quên chuyện kể những lúc bà đi chợ nấu cơm, ông được giao nhiệm vụ đặc biệt là bế tớ. Chẳng mấy người cha, người ông biết ru trẻ con, ông tớ cũng vậy, nhưng bạn cóbiết ông RU tớ thế nào không: “Dùng dình dùng dình, dùng dình dùng dình”. Tớ không biết ý nghĩa của những câu ông Ru, nhưng tớ biết khi bế tớ và nói những câu như thế, ông nghĩ rằng cháu gái của mình sẽ ngoan, rất ngoan.


* Tớ không bao giờ quên mọi người kể khi tớ đầy nửa năm, ông mất. Đó là một ngày hè nóng lắm… Hôm ấy tớ vô tư ở bên nhà hàng xóm và ăn hết hơn một đĩa bột rất to…


Ông tớ dáng cao cao, gầy gầy. Ông bị cận khá nặng (hồi xưa bà tớ xem tử vi thấy bảo lấy phải anh chồng có tật ở mắt, bà lo lắm, ai ngờ “vớ” phải đúng anh chàng trí thức cận thị…) Tớ rất tự hào vì tớ có đôi mắt hiếng cận thị giống ông!


The post Bài văn tả người ông đáng kinh của em appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Một số bài văn tham khảo về tả cây chuối

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Hè năm ngoái, bà ngoại em có về chơi và mang theo một cây chuối hương con. Hiện đang được trồng ở mé hàng rào.

Cây chuối này cao hơn em một chút. Dáng tròn, thân thẳng như cột nhà. Thân chuối có nhiều bẹ xung quanh một cái lõi nhỏ. Bẹ càng gần lõi thì càng xanh tốt. Rễ chuối không giống rễ của nhiều loại cây khác, nó như những con giun bò lổn ngổn trên mặt đất. Chuối là loại cây không có cành, lá cây to như cái quạt ba tiêu trong phim “Tây du kí” .


ta-cay-chuoi

Một hôm, em bỗng thấy trên cây chuối có một cái búp gì giống như một ngọn đèn dầu màu tím to lớn. Em vội chạy vào nhà hỏi mẹ thì nghe mẹ nói:

– Đó là hoa chuối đấy con ạ ! Nhà ta sắp có chuối ăn rồi !

Ngày tháng qua đi, bông hoa chuối ấy dần dần “lột xác” để lộ ra những trái chuối non nớt nhỏ xíu như ngón tay bụ bẫm của em bé màu xanh non. Rồi khi hoa chuối đã rụng gần hết bẹ , để lộ buồng chuối dài thõng, nặng đến oằn thân. Bố em phải dùng hai đoạn tre buộc chéo vào nhau chống vào cuống của buồng chuối để cây khỏi ngã.

Chuối dường như chẳng bỏ được thứ gì. Lá chuối dùng để gói bánh. Trái chuối ăn rất ngon. Thân chuối có thể cho lợn ăn . Thỉnh thoảng có người còn xin cả rễ chuối về làm thuốc. Nhìn cây chuối xanh tốt, em bỗng chợt nghĩ tới ngày chuối chín. Lúc ấy, chắc chắn thế nào gia đình em cũng chọn những nải chuối ngon nhất về quê thăm bà.


Tả cây chuối – văn lớp 4


Cứ mỗi dịp hè , em lại được về thăm ông bà nội. Về quê rất thích vì ông bà em có một khu vườn rộng với bao nhiêu là cây trái: ổi cam, xoài , táo, chuối. Trong đó, em thích nhất là chuối.

Chuối không đứng đơn lẻ mà mọc thành từng bụi, cây lớn có, cây nhỏ có giống như một gia đình. Thân cây tròn, nhẵn bóng, hơi thuôn về phía ngọn, chỗ màu xanh, chỗ màu mận chín, sờ tay vào có cảm giác mát lạnh, dễ chịu. lá chuối trông như mọc trực tiếp từ thân. Lá to và dài, mặt trên màu xanh đậm, mặt dưới màu nhạt hơn và có phủ lớp phấn trắng.

Quả chuối mọc thành nải, nải to được khoảng gần 20 quả. Các nải lại được xếp thành buồng từng tầng từng tầng một gọn gàng, đẹp mắt. Một buồng chuối to dài khoảng nửa mét và có khoảng trăm quả. Khi chuối đã già, buồng chuối được cắt về chia ra thành từng nải xếp vào một chiếc thùng, thắp vài nén hương và bọc kín lại. Bà em bảo, làm như vậy để chuối chín nhanh, đều và thơm hơn. Chuối chín có màu vàng rộm, vị ngọt đượm, thơm lừng. Chuối chín ngon và nhiều chất dinh dưỡng nên được rất nhiều người ưa chuộng.Chuối có rất nhiều công dụng như chuối xanh và củ chuối để nấu ốc, kho cá, thân cây chuối để cho lợn ăn, lá chuối để gói bánh như bánh chưng, bánh giò, bánh gai…Chuối chín đem phơi khô được món mứt chuối, dẻo dẻo, dai dai ăn rất ngon và thú vị. Chè chuối chân châu cũng là món ăn mà em rất thích.

Mùa hè, màu xanh tươi mát của lá chuối cùng những cơn gió hiu hiu làm tan đi cái nắng oi ả khó chịu. Tiếng những tàu lá chuối xào xạc, ve kêu râm ran, chim hót líu lo tạo thành bản giao hưởng mùa hè của tuổi thơ em.’


The post Một số bài văn tham khảo về tả cây chuối appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Bài văn tả con vật mà em yêu quý – Tả con chó

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Ôi ! Tuyệt quá ! em reo lên khi thấy mẹ đem về một chú cún thật dễ thương. Em vội ẵm chú vào phòng. Sau một hồi suy nghĩ, em đã đặt cho chú cái tên là Vằn Đen.


con-cho

Ảnh minh họa



Khi mẹ mới đem về, Vằn Đen sợ hãi, lúc nào cũng nép trong vách tường. Thế mà chỉ vài ngày sau, chú đã lân la làm quen với em, em xuống bếp, chú cũng xuống bếp, em lên phòng, chú cũng lên phòng. Nhìn vào đôi mắt Vằn Đen, em thấy nó như đang ước muốn một điều gì thì phải ? Em liền bế nó lên, nói nựng : “Muốn làm quen với anh hả ? Chú mình! Được thôi, từ nay chú có tên là Vằn Đen, chịu không ?”. Vằn Đen liền phe phẩy cái đuôi như đồng ý với cái tên thật dễ thương của mình.


Chú chó này có một bộ lông màu nâu xen kẽ trắng, có hình dáng như một con thạch sùng, được người đời gọi là tứ túc mai hoa. Cái đầu nhỏ nhắn, trông giống như một cái yên xe đạp. Hai tai lúc nào cũng dong dỏng dựng đứng như đang nghe ngóng một điều gì. Đôi mắt Vằn Đen lộ vẻ ngây thơ, nhưng ban đêm, đôi mắt ấy ngời xanh giúp chú có thể nhìn rõ mọi vật. Bộ ria mép vểnh lên trông giống như của một chú hổ con. Cái miệng thoạt nhìn có vẻ hiền lành, nhưng khi chú gầm lên, những chiếc răng nanh hiện ra trông dữ tợn như một con ác thú. Cái mũi thì thật kì lạ, lúc nào cũng ướt như người bị cảm cúm. Chùm lông đuôi xù xì, xoắn thành hình chữ o, phe phẩy khi vui vẻ, duỗi ra khi buồn rầu.

Những lúc em đi học về. Mới thoạt nhìn thấy ở đầu ngõ, chú đã vui mừng nhảy chồm hai chân trước lên bắt tay em, tỏ vẻ thân mật. Khi màn đêm buông xuống, cả gia đình em đang đánh một giấc ngon lành sau một ngày làm việc mệt nhọc. Nhưng chú vẫn thức, vẫn đứng đó, canh giấc ngủ cho cả nhà. Đặt biệt là khi có khách lạ, chú nhe hai hàm răng thật dữ tợn, sủa “gâu, gâu” làm cho ông khách nào cũng phải sợ. Thế mà bố em chỉ vừa mới gọi một tiếng là chú im bặt ngay. Tuy là chó nhưng chú cũng rất ghét chuột. “Chíp, chíp” đấy, một con chuột to gan đang đi trước mõm chú đấy. Con chuột xấu số, không biết Vằn Đen đang tức giận, vẫn vô tư nhấm nháp từng hạt thóc ngon lành. Bỗng “ào” một cái, chú chuột đã nằm gọn trong móng vuốt của Vằn Đen. Thực ra chú ta chỉ định hù doạ con chuột nhỏ bé. Nhưng vì vồ quá mạnh nên con chuột thảm thương đã ngoẻo tự bao giờ. Thường ngày, khi ăn cơm với chú thì khỏi phải chê! Chú ăn lia lịa, ăn không kịp nuốt, em vừa mới ăn được có nửa chén cơm mà chú đã dọn sạch cả cái xoang to. Ăn xong chú còn liếm lại thật kĩ như thể không để cho một hạt cơm nào còn sót lại, trông mới dễ ghét làm sao ! Hình như chú thích em lắm! Khi em xem ti vi, chú hay đến bên em dụi dụi vào chân như muốn em vuốt ve bộ lông mềm mại hay nựng nịu với chú một tí.

Em quý chú lắm! Những lúc rảnh rỗi, em thường cùng chú chơi đùa không biết chán.Vào những lúc đó, mọi phiền toái trong đầu em đều tan biến. Vằn đen của em là như thế đó. Khôn ngoan và thật đáng yêu!


The post Bài văn tả con vật mà em yêu quý – Tả con chó appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Bài văn miêu tả cây mai vào dịp Tết đến xuân về

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com








Mùa xuân đến hoa đua nhau khoe sắc nở.Hoa nào cũng đẹp, hoa nào cũng toả hương thơm. Nhưng tôi lại thích ngắm nhìn cây mai vang trổ hoa trong những ngày tết đến.


Lá mai nhọn, hao hao giống lá chè. Trời cuối đông, lá mai vàng úa rồi lác đác rụng. Mỗi chiếc lá có một tâm tình riêng. Có chiếc lá thản nhiên rụng xuống cho xong chuyện, không do dự vẩn vơ. Có chiếc lá nhẹ nhàng bay lượn với làn gió thoảng. Có chiếc lá ngần ngại, rụt rè, lưu luyến khi phải xa cành, phải đợi người trồng mai tận tay tỉa chúng. Trước khi đón tết, mai vàng chỉ còn lại những cành khẳng khiu, trụi lá. Duy nhất, là có cái gốc trông vững chải. Tuy vậy, mai vẫn có dáng chiều quằn, chiều lượn, uyển chuyển lắm. Nhìn cây tôi tưởng rằng cây không còn sức sống nhưng đâu nghĩ được rằng dó là sự hi sinh cao cả. Những chiếc lá già đã nhường chỗ cho những chiếc lá non đang lặng lẽ ươm mầm, tiếp tục vươn lên để làm đẹp cho đời. Ngày tết đến, cùng với cảnh giao mùa, cây mai vàng nở rộ, lung linh những chùm hoa tươi thắm. Hoa mai cũng năm cánh như hoa đào nhưng cánh hoa mai to hơn cánh hoa đào một chút. Màu hoa vàng tươi, ấp áp. Cây mai vàng làm đẹp cho sân nhà, đậm đà hương vị của ngày tết. Những câu đối đỏ, những lời chúc mừng năm mới trong những cánh thiệp nhỏ treo trên cành mai thì ý nghĩa biết nhường nào. Nắng xuân ấm nồng, rải nhẹ lên cành cây kẽ lá. Cây mai vàng lại càng đẹp hơn. Mai trông thanh cao, duyên dáng hơn người. những chú ong rù rì đôi cánh đi tìm mật.Thấp thoáng vài chị bướm trắng, bướm nâu rập rờn trong vòm lá xanh non. Chim chóc cũng vui mừng trước sắc xuân, dường như chúng cũng ngợp mắt trước màu vàng trù phú của cây mai ngày tết. Mai vàng thật đẹp, thật quí. Cây mai có mặt từ miền quê yên ả cho đến thành phố lộng lẫy các loại hoa. Mai ung dung đứng trước nhà, chắc nó rất hãnh diện về mình.Cây mai được ông tôi đặt ngay phòng khách, mai vui cung con người đón tết, đón xuân sang. Mỗi khi thấy mai nở, thì tôi lại nhớ đến tết.


Những hình ảnh, ki ức của ngày tết đã làm cho tâm hồn tôi thêm phong phú. Bây giờ tôi nhớ lại những kỉ niệm lúc nhỏ thì tôi lại muốn xuân đến mãi, đến mãi.


mai-vang-ngay-tet-12


Mỗi dịp tết đến, xuân về cùng với hình ảnh của mâm trái cây được đặt trên bàn thờ tổ tiên ông bà thì hình ảnh của cây mai với những cánh hoa vàng rộ càng làm tăng thêm sắc xuân của ngày tết.Như một bài thơ của Mãn Giác đã viết:

“Xuân ruổi trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa cười

Trước mắt việc đi mãi

Trên đầu già đền rồi

Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua xuân trước nở cành mai”

Không biết từ bao giờ trước sân nhà em bố đã trồng một cây mai. Cao khoảng từ 1 đến 2 mét. Gỗ cây to bằng bắp tay em, nó có màu nâu sậm. Thân cây được chia làm nhiều nhánh, mỗi nhánh tỏa ra nhiều cành, các cành trông rất nhỏ nhắn uốn lượn đan vào nhau tạo thành một hình dáng thanh tao đầy dang trọng và quí phái. Lá của cây mai thon dài trông giống như lá trúc hay lá trà nhưng ngắn hơn bán ở ngoài chợ.Mép của nó có răn cưa. Lúc lá non có màu xanh tươi phơn phớt hồng, càng về sau lá càng dày và đậm hơn.Hằng năm cứ trước tết nữa tháng em cùng bố vặt hết là đi.Lúc ấy trông cây mai thật khẳng khiu còn lại toàn thân với cành.Chỉ vài hôm sau, giữa những tán cây, những nụ hoa no tròn đã ẩn trong chiếc đài màu xanh ngọc bích. Các nụ hoa đầu nhọn màu xanh non, từng chùm từng chùm đã bung ra nở rộ. Một màu vàng rực rỡ như một tấm thảm nhung. Hoa mai có năm cánh xòe ra mịn màng như lụa. Dưới ánh nắng của màu xuân thật ấm áp cánh mai mong manh như cánh bướm lượn giữa trời xanh. Giữa màu vàng của hoa, lác đát trên cành đã bắt đầu xuất hiện những lộc non màu xanh pha hồng. Hoa mai có hương thơm lộng lẫy như hoa hồng, nhưng hoa mai có vẻ đẹp dịu dàng đầm ấm.

Hoa mai tượng trưng cho vẻ đẹp mảnh mai dịu dàng, nó là hình ảnh đẹp của mùa xuân. Em ước hình ảnh của hoa mai sẽ nở quanh năm để em được thưởng thức vẻ đẹp của nó. Cây mai như bàn tay vẫy gọi mọi người ở xa về để sum họp gia đình. Không những thế nó còn đem lại nguồn thu nhập cao cho những người trồng cây cảnh.


Hôm nay là 29 Tết,em được bố mẹ cho đi chơi chợ hoa.Em thật ngạc nhiên khi đứng trước một khu chợ toàn là hoa đào,hoa mai. Hai sắc hồng,vàng hòa với nhau tạo nên một không gian thật lộng lẫy.Em cảm tưởng như mình đang bị lạc vào xứ sở của mùa xuân.Ngày Tết ở miền Bắc thì không thể thiếu được hoa đào.Em đã giúp bố họn được một cành đào thật đẹp để trang trí cho ngôi nhà trong dịp xuân này.

Cành đào được bố đặt giữa gian nhà. Những người thợ trồng cây cảnh đã tạo cho cành đào hình dáng giống như mọt con rồng bay lên bầu trời.Vỏ cây đào màu nâu sậm như sắc màu của đất đai màu mỡ,màu của mình Tổ Quốc.Từ một cành chính tỏa ra rất nhiều nhánh nhỏ cùng ở thế vươn lên.Nếu như mỗi nụ đào là một ngọn đèn nhỏ thì cành đào ấy giống như một chiếc đèn lồng lớn,thắp sáng gian nhà em.

Lá đào xanh mướt mát, hình dáng giống con thuyền tí xíu bồng bềnh trên dòng sông hoa.Hoa đào nhìn đẹp lắm.Mỗi bông hoa có nhiều lớp cánh mỏng,mịn màng, xếp trồng lên nhau.Nhụy hoa nho nhỏ,xinh xinh màu vàng tươi.Cây đào còn đẹp hơn khi được em khoác cho một tấm áo sặc sỡ sắc màu.Miền Nam có mai và bánh Tét,còn miền Bắc có đào và bánh chưng.Thế là mỗi miền lại có một hương vị riêng để đón Tết.

Mai,đào năm nay lại nở,mảnh đất Việt ta chợt bừng sáng lên bởi hai sắc hồng và vàng.Thế là một năm mới lại đến.Nhưng người con làm xa nhà cũng đã đoàn tụ bên mâm cỗ để cùng nhau đón Xuân về.


Không biết cây mai người ta trồng từ bao giờ mà thân cây đã bự bằng bắp tay của người lớn.Tán lá tròn tự nhiên xoè rộng ở phần gốc thu nhỏ dần ở phần ngọn. Để cho cây ra hoa vào đúng dịp Tết, người ta đã tuốt lá. Giờ cây chỉ toàn là búp, hoa và vài chồi lá non xanh mơn mởn. Những nụ hoa no tròn ẩn bên trong chiếc đài màu ngọc bích. Từng chùm, từng chùm với hàng loạt cánh hoa bung ra nở rộ toàn thân cây một màu vàng rực rỡ. Hoa mai xoè ra năm cánh mịn như lụa. Dưới nắng xuân ấm áp, cánh mai mỏng manh như bướm đang nghiêng mình khoe sắc. Thỉnh thoảng một vài làn gió nhẹ thổi qua, những cánh mai nhè nhẹ rơi phủ vàng một vùng quanh gốc.

Em rất thích cây hoa mai này, nó không toả hương thơm và lộng lẫy như hoa hồng nhưng nó mang đến cho mọi người sự ấm áp, dịu dàng và đằm thắm của mùa xuân. Mùa xuân đến là mùa mai nở hoa. Những bông hoa vàng xinh xắn giống như một bàn tay vẫy gọi mọi người đi xa hãy trở về sum họp gia đình.


Nếu người ngoài BẮC lấy cây đào làm cây hoa chủ đạo thì người MIỀN NAM lại lấy mai làm cây hoa cảnh ngày tết !

Mai là loại hoa ngày tết của người Miền Nam thật đấy bạn ạ.Thân nó màu xanh nhẵn nhụi, mùa xuân về mới trổ bông vàng suộm như ánh nắng mặt trời đầu mùa hạ .

Mai một năm nở một lần ,hoa mai 5 hoặc 6 cánh ,nhụi thơm ngan ngát ,thông trhường người ta chơi hoa chứ không cần lấy quả đâu bạn ạ .

Người BẮC có bài thơ dí dỏm về mai:

Nhà nàng ở cạnh cây mai trắng,bên gốc mai vàng dưới đế đô.

Đói là phố BẠCH MAI,HOÀNG MAI VÀ MAI HẮC ĐẾ

Trịnh CÔNG SƠN có bài hát về cây mai:

Hòn đã lăn trên đồi,hòn đá rớt xuống cành mai.

Nhà tđeời LÝ có miêu tả về cây mai ;

Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết

đêm qua sân trước một nhành mai !

Cây mai là biểu tượng của sự thanh thoát yêu đời ,thanh cao vời vợi vậy !









The post Bài văn miêu tả cây mai vào dịp Tết đến xuân về appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Hãy tả ngôi trường thân yêu đã gắn bó với em nhiều năm qua

Những bài văn hay nhất thế giới @ nguontinviet.com

Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày tôi bắt đầu học tiểu học. Biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui cùng những năm tháng học trò đã trôi đi dưới mái trường tiểu học Cát Linh thân yêu. Ngôi trường vẫn còn đó chỉ có đám học trò chúng tôi là lớn dần và sẽ phải rời xa mái trường.


ngoi-truong-cua-em


Dũ đã nhiều năm trôi qua nhưng ngôi trường vẫn vậy, chẳng thay đổi là bao. Cánh cổng sắt xanh với tấm biển phô dòng chữ “ TRƯỜNG TIỂU HỌC CÁT LINH” đỏ thắm vẫn luôn mở rộng đón chào những học sinh mới và tạm biệt nhữgn học sinh cuối cấp như chúng tôi. Đi vào sâu trong sân trường, tôi luôn cảm thấy dễ chịu và thoải mái với bao cây xanh. nào cây đa cổ kính, trầm tư xế bóng những trưa hè, nào cây hoa sữa non dáng gầy gầy, xương xương, hay anh bàng cao cao, lá xanh màu ngọc,hàng cây cau cảnh xanh mát, tỏa hương thơm ngát,…tất cả gợi nên vẻ đẹp tuyệt vời cho trường tôi. Ở giữa sân trường là sân khấu, nơi mà chúng tôi được nghe, thưởng thức những tiết mục đặc sắc, hay đó cũng là nơi cô tổng phục trách chỉ huy buổi chào cờ, những ngày lễ lớn. Bên cạnh là cột cờ với lá cờ đỏ tươi, ngôi sao vàng năm cánh như nhắc nhở chúng tôi phải biết ơn những người đã hy sinh vè nền độc lập dân tộc Việt Nam. hai bên cạnh sân trường là hai dãy nhà hai tầng, ba tầng. Đó là các phòng học lớp 1, lớp 2, lớp 3, lớp 4 và lớp 5. Nhìn từ xa, hai dãy nhà như một con tàu rộng lớn đưa chúng tôi tới những bến bờ của tri thức. Trong mỗi lớp học đều được trang trí những cành phong lan và đầy đủ đồ dùng: bàn ghế, bảng, quạt, ti vi, đàu đĩa…Ở các lớp còn được treo ảnh bác Hồ rất ngay ngắn. Vuông góc với dãy lớp học là các phòng làm việc như phòng thầy hiệu trưởng, phòng cô hiệu phó, phòng đoàn đội, phòng tài vụ và đặc biệt là phòng vi tính giúp chúng tôi hiểu thêm về cộng nghệ thông tin, thư viện với các loại sách giáo khoa, tham khảo truyện đọc giúp ích cho chúng tôi rất nhiều trong học tập.


Ngôi trường tiểu học Cát Linh đã ghi dấu trong trái tim tôi một thời học sinh đầy mơ ước. Tôi sẽ không bao giờ quên nơi này cũng những chuỗi ngày đẹp đẽ đầy ắp những kỉ niệm bên thầy cô, bạn bè.


The post Hãy tả ngôi trường thân yêu đã gắn bó với em nhiều năm qua appeared first on eVăn - sách online.




Đăng ký: Bản tin Văn hóa Nghệ thuật

Nguồn tin

Bạn Nên Xem:

Bài Viết Liên Kết

Organic Groups

 
Thực Phẩm Hữu Cơ
Public group · 4,750 members
Join Group
Chợ Thực Phẩm Sạch
 

Tìm kiếm...

Translate

Danh Mục